Previous Page of 5Next Page

Co Ban Hang Xom

spinner.gif

Thanh có thói quen cứ chiều tối cơm nước xong, anh lại lên quán nước đầu ngõ để tụ tập nhâm nhi chén trà, đưa đẩy câu chuyện với mấy người hàng xóm.

Tối đó đang nhâm nhi chén trà đưa đẩy câu chuyện vô bổ trên trời dưới biển, thì Liên - Cô gái bên hàng xóm cũng ghé vào lấy mấy đĩa ca nhạc, buổi chiều Liên gửi đó trên đường đi làm. Vốn là dân tiếp thị nên Liên chẳng ngại chỗ đông người, Liên cũng sà xuống để góp vui cùng mọi người với một phong cách rạn rĩ, táo bạo.

Tuy là hàng xóm với nhau thật nhưng Liên và Thanh chưa có dịp ngồi bên nhau để tâm sự, họ chỉ gật đầu chào nhau hoặc hơn nữa là một vài câu đùa, trêu mỗi khi gặp nhau trong ngõ xóm. Bên chén trà, một sự vô tình hiếm hoi họ ngồi bên nhau, câu đùa trêu thường ngày lại được họ mang ra như để góp vui cùng mọi người trong chiều đêm bình dị nơi ngõ vắng.

Thế rồi câu chuyện cũng dẫn dắt, để Thanh hiểu Liên có thú vui nghe nhạc và rất thích tập hợp được những đĩa ca nhạc theo ý riêng của mình.

Tuy không phải là dân chuyên nghiệp nhưng việc làm các đĩa phim, ca nhạc lại là một sở trường của Thanh. Giờ Liên đưa ra, Thanh được dịp thể hiện với người đẹp.

Tối hôm sau Liên mang đĩa ca nhạc sang nhà để nhờ Thanh làm.

Ngồi cùng Thanh trong phòng khách, họ trò chuyện với nhau như những người bạn, như những người hàng xóm thân cận. Qua câu chuyện Thanh cũng được biết Liên cũng là dân mê máy tính và trong máy tính ở nhà Liên cũng sao chép rát nhiều bản nhạc mà mình thích.

Thế rồi cứ đôi ba ngày Liên lại mang đĩa sang để nhờ Thanh giúp.

Không biết có phải như các cụ xưa nói "Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" hay không ? Mà trong Liên nảy sinh một tình cảm quyến luyến với Thanh, hàng ngày như các cụ nói "Phải lòng mặt với nhau" hễ không được nhìn thấy Thanh là trong lòng Liên cảm thấy như thiêu thiếu, trống vắng một cái gì đó để nhiều lúc ngồi mình ở nhà Liên cứ mơ, cứ ước một điều gì đó xa xăm lắm.

Tối đó như thường lệ Thanh lại lên quán nước đầu ngõ. Một lát sau Liên cũng lên, họ lại ngồi bên nhau. Câu chuyện của họ thật tự nhiên, thân mật, xen một chút gì đó quyến luyến.

Liên mời Thanh sang nhà để hướng dẫn trên máy vi tính cách xử lý các bản nhạc theo ý riêng của mình.

Nhà Liên, một căn nhà khép kín, tĩnh lặng. Chiếc máy tính được đặt trong phòng trên gác hai.

Liên đã có chồng chưa có con, chồng Liên công tác xa nhà thường xuyên. Tối đó chỉ mình Liên ở nhà, Thanh đến sau một chầu chè nước với những câu chuyện vu vơ, không chủ định dưới phòng khách, họ cùng nhau lên gác hai.

Ngồi bên Thanh, trong Liên có một cái gì đó lâng lâng đến khó tả, một cái gì đấy mơ hồ, xa xăm lắm. Nên dù là một cô gái bạo dạn, Liên vẫn như một kẻ thỗn thờ, một kẻ vụng về. Liên cố cưỡng lại, cố dằn lòng mình...

Thanh hướng dẫn Liên các thao tác trực tiếp trên máy. Lời thanh mới truyền cảm, mới hấp dẫn làm sao, trong lời hướng dẫn thỉnh thoảng Thanh lại điểm những câu tếu táo, hài hước, vui nhộn. Còn Liên, những lời của Thanh như một cái gì đó thật tươi mát cứ thấm dần, thấm đẫm trong Liên để cái ham muốn, cái gì đó mơ hồ xa xăm cứ trỗi dậy, trỗi dậy mãnh liệt trong Liên ...

Previous Page of 5Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended