|
||||||||
![]() |
||||||||
|
|
||||||||
|
|
0
Bà ngoại là người không kiên nhẫn trước những người mất tự chủ, và bà phẩy tay.
- Đừng ngỡ ngẩn thế, Corrine. Tất cả bọn trẻ đều sốt cao khi chúng bị ốm. Chẳng sao đâu. Giờ cô mới biết điều đó. Một cơn cảm lnạh chỉ là một cơn cảm lạnh thôi. Christopher ngẩng phắt đầu khỏi quyển sách mà anh ấy đang miệt mài đọc. Anh ấy tin là hai đứa em bị cúm dù rằng anh ấy không đoán được làm thế nào mà chúng bị nhiễm virus. Bà ngoại nói tiếp. - Các bác sĩ, họ biết gì về chữa một ca cảm lạnh? Chúng ta biết nhiều hơn. Chỉ cần làm ba việc: nằm trên giường, uống nhiều nước, và uống aspirin, còn gì khác nữa? Và chúng ta chưa làm tất cả những điều đó ư? - Bà ném cho tôi một cái nhìn khó chịu - Thôi ngoáy chân đi, con nhóc. Ngươi khiến ta căng thẳng thần kinh - Bà lại ném ánh mắt và lời nói sang phía mẹ - Giờ, như mẹ tôi đã nói, cảm lạnh sẽ diễn ra theo quy trình mất ba ngày để nhiễm, ba ngày để phát bênh và ba ngày để khỏi. - Nếu chúng bị cúm thì sao? - Chris hỏi. Bà ngoại quay lưng và phớt lờ câu hỏi của anh ấy. Bà không thích anh ấy. Anh ấy quá giống bố. - Ta ghét chuyện đó, khi người biết rõ những câu hỏi hơn phải là người lớn tuổi hơn và thông thái hơn. Mọi người đều biết quy luật của cảm lạnh: sáu ngày nhiễm bệnh và phát bệnh, ba ngày để khỏi bệnh. Đó là quy luật của bênh cảm lnạh. Chúng sẽ khỏi thôi. Như bà ngoại đã nói, hai đứa em rồi cũng khỏi bệnh. Không phải trong chín ngày... mà là mười chín ngày. Chỉ bằng cách nằm trên giường, uống aspirin và những chất lỏng, không hề có đơn thuốc do bác sĩ kê để giúp chúng nhanh chóng hồi phục. Ngày thì hai đứa nằm cùng một giường, đêm thì Carrie nằm với tôi, còn Cory thì nằm với Chris. Tôi không hiểu tại sao Chris và tôi lại không ngã bệnh. Suốt cả đêm chúng tôi chạy lên chạy xuống, chạy đi lấy nước uống, lấy nước cam đặt trên bậc thang lên gác. Hai đứa em kêu khóc đòi bánh quy, đòi mẹ, đòi một thứ gì đó để không làm mũi chúng ngạt thở. Chúng trằn trọc và cáu kỉnh, mệt mỏi, bất an, lo lắng bởi những nỗi khó chịu mà chúng không thể diễn tả nổi, trừ những đôi mắt ngấn nước mở lớn giằng xé trái tim chúng tôi. Trong lúc ốm, chúng hỏi những câu hỏi mà bình thường khi khoẻ chúng không hỏi... và điều đó không phải là lạ ư? - Tại sao lúc nào chúng ta cũng phải ở trên gác? - Cầu thang xuống nhà biến mất rồi à? - Nó biến mất khi mặt trời đi trốn à? - Mẹ có yêu chúng ta không? - Còn yêu nữa không - tôi chữa lại. - Tại sao tất cả các bức tường đều xám xịt?\ - Chúng xám à? - Tôi hỏi lại. - Anh Chris, anh ấy cũng xám xịt. - Anh ấy đang mệt. - Anh có mệt không, anh Chris? - Mệt. Anh muốn cả hai em ngủ đi và thôi hỏi nhiều câu hỏi đến vậy. Và chị Cathy cũng mệt rồi. Cả anh và chị đều muốn đi ngủ và biết cả hai em cũng muốn ngủ. - Chúng em không muốn ngủ. Chris thở dài, nhấc Cory lên và bế nó ra ghế xích đu và ngay sau đó thì cả tôi và Carrie cũng ngồi trong lòng anh ấy. Chúng tôi đu ghế, nói chuyện vào lúc ba giờ sáng. Những đêm khác thì chúng tôi đọc truyện cho tới bốn giờ sáng. Nếu chúng khóc và đòi mẹ, và chúng không ngừng làm điều này, thì Chris và tôi sẽ đóng vai bố và mẹ làm tất cả những gì có thể được để vỗ về chúng với những bài hát ru khe khẽ. Chúng tôi đu ghế nhiều đến nỗi những tấm ván gỗ lát sàn bắt đầu kêu cọt kẹt và chắc chắn ai đó dưới nhà có thể nghe thấy. Và trong suốt thời gian đó, chúng tôi luôn nghe thấy tiếng gió thổi qua những đồi núi. Gió chà xát những cành cây trụi lá. Gió rít ào ào qua ngôi nhà, thì thầm những lời tang tóc và thê lương, và trong những tiếng răng rắc, gió gào thét, than van, nức nở và tìm mọi cách làm cho chúng tôi cảm thấy mình không được an toàn. Chúng tôi đọc rất nhiều, hát rất nhiều, cả Chris và tôi đều bị khản giọng và gần như ốm dở. Chúng tôi cầu nguyện hàng đêm, quỳ gối và cầu Chúa để cho hai em khoẻ lại: "Chúng con cầu xin Chúa, hãy để cho chúng được trở lại với chúng con như lúc trước". Khi một ngày mới bắt đầu thì những cơn ho của chúng dịu đi, hàng mi ngái ngủ trĩu xuống và cuối cùng nhắm lại một cách yên bình. Cơn cảm lnạh, những cánh tay xương xẩu của thần chết đã chạm tới hai đứa em bé bỏng của chúng tôi, giờ ngần ngừ chịu rút lui, nhưng thật lượn lờ. Khi chúng "khoẻ" lại, chúng không còn là một cặp sinh đôi hiếu động, mạnh khoẻ nữa. Cory, trước đây đã ít nói, giờ càng ít nói hơn. Carrie, trước đây rất thích âm thanh những cuộc trò chuyện liên tục của nó, giờ trở nên ngơ ngác gần như Cory. Giờ khi tôi có được sự yên tĩnh như hằng mong đợi, thì tôi lại muốn nghe giọng chim hót liên tục với những con búp bê, ô tô, tàu hoả, thuyền, gối, cây cối, giày, quần áo, đồ chơi, trò chơi xếp hình và các trò chơi khác.
|
|
||||||
|
© WP Technology Inc. 2009
User-posted content is subject to its own terms. |