|
||||||||
![]() |
||||||||
|
|
||||||||
|
|
0
TẠM BIỆT, BỐ THÂN YÊU
Sự thật là, khi tôi còn nhỏ, vào những năm năm mươi đó, tôi đã tin rằng cuộc đời giống như một ngày hè dài và tuyệt diệu. Sau hết, thì cuộc đời cũng đã bắt đầu giống như vậy. Chẳng có gì nhiều để nói về thời thơ ấu trước đó của chúng tôi trừ việc nó rất êm đềm và vì thế tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ. Chúng tôi không giàu. Chúng tôi cũng chẳng nghèo. Nếu chúng tôi thiếu một thứ gì đó thiết yếu, tôi không biết kể ra đó là thứ gì. Nếu chúng tôi có những thứ xa xỉ, tôi cũng không biết kể ra đó là những thứ gì nếu không so sánh những gì chúng tôi có với những người khác có, và trong số những người láng giềng trung lưu của chúng tôi, chẳng ai có nhiều hơn hoặc ít hơn. Nói một cách đơn giản và ngắn gọn, chúng tôi là những đứa trẻ bình thường. Bố chúng tôi là trưởng đại diện của một công ty sản xuất máy tính lớn đặt tại Gladstone, bang Pennsylvania. Bố là một người thành đạt vì ông chủ của bố thường ăn tối với chúng tôi và thường khoe về công việc mà bố dường như hoàn thành rất tốt. "Rất Mỹ, tráng kiện, gây ấn tượng, khuôn mặt ưa nhìn và tính tình vui vẻ. Lạy Chúa trên giời, Chris, liệu một người có lý trí có thể phản đối một gã giống như cậu không?". Từ đáy lòng mình, tôi đồng ý với điều này. Bố thật hoàn hảo. Ông cao một mét tám sáu, nặng tám mươi lăm cân, tóc vàng nâu dày dặn hơi lượn sóng, mắt xanh da trời và đôi mắt rạng rỡ khi bố cười, khi bố thích thú và vui đùa. Mũi bố thẳng, không dài, không nhỏ và cũng không to. Bố chơi tennis và golf như những tay chuyên nghiệp và bơi nhiều đến nỗi da rám nắng quanh năm. Bố luôn vội vã đáp những chuyến bay tới California, Florida, Arizona, tới Hawaii hoặc ra nước ngoài vì công việc trong khi chúng tôi ở nhà dưới sự chăm sóc của mẹ. Mỗi khi bố bước ra cửa trước vào chiều muộn thứ Sáu hàng tuần - bố nói không thể sống xa chúng tôi lâu hơn năm ngày - bất kể trời nắng hay mưa, khung cảnh thật rạng ngời khi bố nở nụ cười hạnh phúc đối với chúng tôi. Bố luôn hỏi han ồn ã khi đặt vali và cặp xuống. - Hãy tới hôn bố nếu các con yêu bố nào. Tôi và anh trai trốn ở một góc nào đó ở gần cửa trước và sau khi bố gọi, chúng tôi sẽ lao ra từ sau ghế tựa hay ghế sofa để nhảy vào đôi tay giang rộng của bố. Bố sẽ ghì và ôm chặt lấy chúng tôi, làm ấm đôi môi chúng tôi bằng những nụ hôn. Những ngày thứ Sáu luôn là những ngày đẹp nhất vì đó là ngày bố về nhà. Trong túi áo bố đựng những món quà nhỏ cho chúng tôi. Trong vali bố đựng những món quà lớn hơn dành cho Mẹ. Mẹ luôn đứng sau và kiên nhẫn đợi cho tới khi bố tặng quà xong cho chúng tôi. Sau khi nhận những món quà nhỏ từ túi áo bố, tôi và Christopher sẽ lùi lại phía sau và xem mẹ từ từ tiến tới phía trước, môi cong lên thành một nụ cười chào đón khiến mắt bố ngời lên và bố ôm mẹ trong tay, nhìn chăm chú xuống khuôn mặt mẹ như thể bố chưa được gặp mẹ dễ đến cả năm trời rồi. Vào những ngày thứ Sáu, mẹ thường mất cả nửa ngày ở nơi chăm sóc sắc đẹp để gội đầu, đánh bóng móng tay và rồi về nhà ngâm mình trong bồn tắm được rẩy nước thơm. Tôi vào phòng trang điểm của mẹ và ngồi đợi cho tới khi mẹ xuất hiện trong chiếc áo choàng mỏng. Mẹ ngồi ở bàn phấn và trang điểm tỉ mỉ. Còn tôi, rất nóng lòng muốn học hỏi, nuốt từng cử chỉ của mẹ làm để biến mình từ một phụ nữ xinh xắn thành một người đẹp mê mẩn khiến mẹ trông không tự nhiên. Điều đáng ngạc nhiên nhất là bố lại nghĩ rằng mẹ không hề trang điểm gì. Bố tin rằng mẹ là người đẹp tuyệt vời một cách tự nhiên. Yêu thương là những từ được ban phát hào phóng trong nhà chúng tôi. "Em có yêu anh không? Vì chắc chắn là anh yêu em, em có nhớ anh không? Em có vui khi anh ở nhà không? Em nghĩ gì về anh khi anh đi vắng? Mọi đêm chứ? Em có trằn trọc và mong anh bên cạnh em, ôm em không? Nếu em không như vậy, Corrine, anh sẽ chết mất". Mẹ biết chính xác phải trả lời những câu hỏi giống như thế này của bố thế nào, bằng ánh mắt, bằng những tiếng thì thầm dịu dàng và bằng những nụ hôn. Họ của chúng tôi nghe rất buồn cười và rất khó đánh vần: Dollanganger. Bởi vì chúng tôi đều có mái tóc vàng nhạt, da trắng, trừ bố với nước da rám nắng quanh năm, nên bác Jim Johnson, người bạn thân nhất của bố đã đặt cho chúng tôi một biệt danh Dresden Doll - Búp bê Dresden. Bác ấy nói chúng tôi trông giống như những hình người duyên dáng bằng sứ trang trí cho các giá sách và mặt lò sưởi. Chẳng mấy chốc, những người hàng xóm đều gọi chúng tôi là những búp bê Dresden. Chắc chắn tên này dễ gọi hơn cái tên Dollanganger.
|
|||||||
|
© WP Technology Inc. 2009
User-posted content is subject to its own terms. |