Previous Page of 3Next Page

co giao mai 1

spinner.gif

Sáng thứ Bảy. Dù đêm qua đã cùng chị Quyên đi chơi về hơi khuya, sáng nay tôi có lười biếng kéo dài giấc ngủ, vẫn không sao nhắm mắt được. Vẫn đắp chăn, tôi vói tay kéo sợi day màn một tỵ để nhìn ra khu vườn buổi sáng, mùa thu. 

Ngoài kia, tất cả mờ mờ trong làn sương muối dày đặc. Khu vườn lớn trồng đầy hoa và cây ăn trái, mà bây giờ không có gì hiện rõ rệt. Thế nhưng tôi vẫn nhìn ra cảnh mờ mờ sương khói đó. Nhìn để cảm cái lạnh mờ mờ sương khói đó. Nhìn để cảm cái lạnh găng gắc. Nhìn để lãng mạn với cảnh tượng mơ hồ, huyền hoặc. Cũng ngoài kia, những tiếng động thường khi như chim kêu, lá cây xào xạc, không còn nghe thấy.

Có lẽ do tôi cựa mình làm tấm nệm Hồng Kông rung rinh, nên chị Quyên cũng dậy theo. Nhưng chị nhắm mắt, mà miệng thì nói chuyện: 

- Lại nhớ đến thằng Khánh đó phải không?

Tôi hơi giật mình vì Quyên vừa hỏi câu đúng phóc những gì tôi đang nghĩ. Khánh chỉ về phép được có năm ngày mà đã hết bốn ngày cho tôi. Đêm qua là đêm cuối cùng chúng tôi gặp nhau trước khi chàng trở lại đơn vị ở vùng rừng núi Pleiku. 

- Nhớ quá thì cuốn gói theo chàng đi....

Một lần nữa chị Quên nói đúng dự tính của tôi. Nhưng đêm qua ở party, Khánh ôm tôi thật sát trong bản Slow, đã nói một câu làm tôi thảng thốt: 

- May ra, anh bị thong, được giải ngủ, tụi mình mới thành vợ chồng. Mà như thế có lẽ là điều em không mơ ước. Còn bây giờ ... khó quá ... Em...

Khánh bỗng ngưng ngang, không tiếp nữa. Chàng đưa tay vuốt tóc tôi sau lưng, ngả đầu sát mặt tôi hơn. Tôi nghe xót xa, cay đắng đè nặng tâm hồn. Nhưng phải dày dạng, cái dày dạn bắt buộc của gái thời chiến, để tỉnh táo nhoẻn miệng cười, và tiếp tục đưa bước theo cho hết bản nhạc Slow buồn ray rức.

Từ phút đó, chúng tôi im lặng giữa cái ồn ào như đám chợ của đám bạn bè. Có lẽ chúng nó cũng đang dạn dày giả vờ huyên náo để quên đi con ngáo ộp chiến tranh không biên cương đang rình rập. Cái chiến tranh có thể xảy ra ở nhà bếp, cầu xí, chợ búa, nhà thờ, ngoài ruộng, gò mã. Nghĩa là con người có thể chết ở ất cứ nơi nào không cần là chiến trường. Cũng từ phút ấy, Khánh đối với tôi như cái bóng, nó cũng mờ mờ như cảnh vật sáng nay. Vì chàng có đó, nhưng sẽ mất đi không biết phút nào, và tình yêu của tôi với Khánh trở thành những sợi tơ rất mong manh, lung linh trước gió, có thể đứt đi bất chợt, bất chợt như bản tin chiến sự mỗi đầu giờ của đài phát thanh.

Mà quái lạ! Biết thế mà tôi không làm sao ngừng suy nghĩ về chàng. Có lẽ tại Khánh, mà cũng có lẽ tại tôi. Có phải tôi với Khánh mới yêu nhau đâu. Từ năm tôi mới 16 tuổi. Thư từ hò hẹn nhập nhằng có hơi lâu cho đến khi tôi trở thành cô giáo, chànt trở thành sĩ quan. Lần nào về phép, Khánh cũng dành hầu hết thời giờ cho riêng tôi. Rồi mỗi lần như thế, tôi có hẹn lòng là hễ Khánh đòi bất cứ điều gì, tôi cũng sẽ không từ chối, kể cả việc làm chủ thân thể tôi.

Tôi nghĩ, không biết có đúng không, chủ tâm của Khánh, trong những lần về phép, là cũng muốn xin được cái hân hạnh "vĩ đại" đó. Thế nhưng ở Khánh có cái gì cao thượng, trượng phu một cách nghịch lý, làm cho chàng, đáng lý đã cầm đũa lên, gắp miếng thịt ngon cho vào mồm nhai ngấu nghiến, thì chàng đã ngừng lại nửa chừng, làm tôi nửa bực mình, nửa kính yêu Khánh hơn lên. Tôi bảo nghịch lý, bởi vì trong thời chiến, ai cũng sống vội yêu cuồng. Mà Khánh thì quân tử Tàu, mặc dù tôi đã gían tiếp mời chàng, bỏ ngỏ, để chàng thoải mái hưởng. Nhưng Khánh dừng lại. Dừng lại một cách tội nghiệp, dễ thong. Vì như Khánh đã từng nói:

Previous Page of 3Next Page

Comments & Reviews (1)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended