Previous Page of 2Next Page

truyen hay

spinner.gif

Căn phòng màu trắng, chân tường được quét thêm một lớp sơn xanh ngọc cao gần bằng đầu gối. Sàn lót gạch tàu, lem nhem dấu giày - cứ như cả tháng rồi chưa ai lau. Tấm rèm ngăn cách phần giường bệnh của nữ đã khá cũ. Vải bị đổ lông, đầy mùi bụi.

Trên trần nhà, cái quạt có từ thập niên 80 kêu rè rè, lừ nhừ xoay những cánh quạt dài rỉ sét. Cửa sổ chỉ mở một nửa, nhìn ra bãi giữ xe đạp. Những con ngựa sắt đủ màu, đứng sát rạt, chen chúc dưới mấy bóng râm ít ỏi của cây bàng già. Gió kêu xào xạc, ngái ngủ. Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ? Phòng này không có đồng hồ. Mà chắc là từng có, vẫn còn một cái đinh to, đen thùi trên tường. Tiếng nhạc từ cái cát - sét vọng ra từ phòng bên. Một y sĩ đang trực ở đó. Hình như là bài của Mỹ Tâm. Nghe hơi buồn.

Đây là trong phòng y tế của trường.

Còn tôi là cô học sinh xin nghỉ một tiết đang nằm trên cái giường bên cạnh cửa sổ.

Tôi luôn nghĩ mình là một sinh vật thất bại. Vì quá yếu ớt. Hồi nhỏ, một lần đi chơi xa với gia đình, mẹ dắt tôi vào một khu chợ địa phương. Phần vì đông người, lại chưa ăn sáng, đi được một lát là tôi lăn ra xỉu. Lúc đó, người tôi mềm nhũn ra như bún, có muốn động đậy một ngón tay cũng không được. Người tôi chạm đất, tôi nghe tiếng mẹ gọi bên tai rồi có ai đó ẵm tôi lên. Có rất nhiều người vây lại, họ nói chuyện lào xào, í ới với nhau. Người ta cạo gió cho tôi, giựt tóc tôi, xức dầu nước xanh ngay dưới mũi tôi. Tôi đau quá, muốn hét lên rằng, để con yên, con chỉ đói thôi mà, đừng làm thế nữa. Phải đến khi có một người cho nước gì ngòn ngọt vào miệng, tôi mới dần tỉnh lại. Mẹ tôi mừng hết biết. Từ đó mẹ luôn bắt tôi ăn sáng và cũng chẳng bao giờ dám dẫn tôi đi đâu xa.

Đó là chuyện hồi nhỏ.

Bây giờ tôi đã 18 - đủ tuổi đi bầu chứ chẳng chơi. Nhưng sức khỏe tôi vẫn cứ vậy. Tôi không thể xách nổi một xô nước từ nhà vệ sinh lên lớp dù quãng đường đâu có bao xa. Tôi không đẩy được quả tạ 2kg xa hơn 3 mét trong giờ thể dục. Mới tháng trước, tôi xỉu giữa đường chạy khi mới chạy hơn 50 mét - trong khi bạn bè tôi đã chạy xong 100 mét từ lâu. Tôi xấu hổ đến chết đi được. Từ hồi cấp 2, tôi luôn tìm ra cách trốn tiết Thể dục. Tôi cố gắng đậu vào lớp chuyên để được miễn Thể dục. Lên cấp 3, tôi giành được suất vé đầu vào đội tuyển cờ vua. Nhưng đến lớp 12, ba mẹ muốn tôi chuyên tâm học hành nên đã nói tôi rút khỏi đội tuyển. Tôi quay về với cơn ác mộng ngày nào, những quả tạ, những đường chạy và những sợi dây giăng cao hơn 1mét 3.

Chiến luôn nói tôi phải tập một môn thể thao nào đó, tập cái gì cũng được. Tôi cũng nghe lời, đi tập Yoga. Rồi cũng bỏ ngang. Nào là mắc học thi, nào là kẹt học thêm, mà thực ra đến chính bản thân tôi cũng không tin mình sẽ khá hơn nhờ những động tác đưa tay lên xuống như thế. Cứ thế mãi rồi đâm lười. Lười mãi cũng quen. Mà có ai đốc thúc đâu. Tôi chỉ thích học. Ngồi vào bàn giải Toán, làm Lý, làm Hóa - tự thách thức mình bằng những bài toán hóc búa. Tôi thích căn phòng yên tĩnh của mình. Chỉ một mình tôi, một cái bàn, một cái ghế, một cái tủ sách. Tôi nghĩ mình đơn giản. Và tôi hài lòng vì điều đó.

Như thế cũng đâu có gì sai. Tôi chỉ là một đứa yếu ớt chứ đâu có ngu ngốc hay dốt nát. Tôi cũng đâu có chanh chua, kiêu ngạo gì. Tôi được mà, phải không?

"Hình như bạn không ưa mình phải không?" - tôi đã hỏi thẳng Thủy như thế, bằng tất cả cố gắng của mình. Thủy ngẩn người ra, cười rồi quay đi. Không ai trả lời câu hỏi đó cho tôi cả. Trong lớp tôi vốn ít nói chuyện, ngoài Chiến ra tôi chẳng chơi thân với ai cả, Thủy lại càng không. Thủy rất hay trêu chọc tôi, nhất là khi phát hiện tôi là đứa yếu ớt như thế nào. Thủy gọi tôi là Ốc Sên. Mỗi lần tôi không tập thể dục mà ngồi nghỉ trong sân, Thủy hay đến, hỏi "Ốc Sên mệt hả, hôm qua lại chạy đua với Rùa sao?". Thủy còn dán tờ giấy "Đệ Nhất Ốc Sên" lên lưng tôi còn tôi vô tình làm cho lớp một phen cười nghiêng ngả. Hôm đó, Chiến nổi khùng lên, xé nát tờ giấy, tôi phải rối rít nói "có sao đâu, vui mà!", Chiến mới thôi ý định gây sự. Tôi chỉ mạnh miệng vậy thôi. Những con người trong lớp tôi, họ thật năng động và khỏe mạnh. Tôi cũng là học sinh đứng nhất nhì trong lớp, nhưng cái bằng khen tôi đem về nhà chỉ là một tờ giấy lạnh lẽo. Tôi không thể so sánh với họ. Ngọc là một lớp trưởng đầy uy quyền, tháo vát. Hương là một cầu thủ bóng đá cực xịn. Còn Thủy là một MC bẩm sinh. Nhìn những người bạn của tôi nhảy vào giữa cuộc - sống - thật sôi động, tôi thấy mình bé nhỏ, lạc hậu như người nguyên thủy sống trong núi đá. Tôi không dám nói chuyện với họ, sợ bị phát hiện mình chẳng biết gì về đội bóng Chelsea, về những con đường trong thành phố hay đơn giản là bánh bò phải ăn chung với cái gì mới ngon. Tôi không theo kịp những câu nói đùa. Tôi thấy mình thừa thãi bên cạnh những con người đầy lửa đó.

Previous Page of 2Next Page

Comments & Reviews (1)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended