Wattpad   welcome!  login | sign up   Facebook Connect
 
Read what you like. Share what you write.
0
227 reads
0 comments
5 pages
Other
#75015
phanchi
phanchi

Jan 03, 2008
Become a fan

Tru tiên chapter 185

Chương 185

Thiên Hình


Trên Vô Tự Ngọc Bích, không ngờ đã xuất hiện vô số chữ cổ chuyết màu vàng, chuyện quái dị như vầy, cả Phổ Hoằng Thượng Nhân lẫn những tăng nhân Thiên Âm Tự khác cũng chưa từng thấy qua. Chỉ thấy trên ngọc bích đó, lúc thì thụy khí đằng đằng, lúc lại đỏ mờ lấp loáng, kim quang trang nghiêm bắt mắt dẫn theo hồng quang quỷ dị khôn lường, khiến cho người ta có cảm giác hụt hơi ngột ngạt.

Quỷ Lệ giữa không trung ngửa mặt hú dài, bộ dạng tựa như cực kỳ đau đớn, mục quang liền quay sang bên trên Vô Tự Ngọc Bích, vọng nhìn vô số hình chữ nhảy múa lên xuống. Xung quanh thân thể hắn, ánh sáng quái dị của Phệ Hồn càng lúc càng sáng, yêu lực từ người hắn phát tán cũng càng lúc càng thịnh.

Thậm chí cả chúng tăng nhân Thiên Âm Tự dưới đất cũng cảm thấy được một luồng hơi băng lãnh chưa từng có từ trên người Quỷ Lệ giữa không trung truyền xuống, bao trùm chu vi xung quanh bọn họ. Trải qua thời gian ba ngày ba đêm trui luyện trong Phật môn pháp trận, yêu lực của Phệ Huyết Châu tựa hồ không những không suy yếu, trái lại cong tựa như bị kích thích, tạo thành một lực lượng to lớn trước giờ chưa từng có.

Phổ Hoằng thượng nhân trên mặt lộ vẻ tư lự, giờ phút quan đầu phong vân biến ảo này, sắc mặt ông ta cũng biến ảo không ngừng như phong vân, hoang mang bất định.

Phổ Phương bên cạnh lại có vẻ khẩn trương, y nhìn Quỷ Lệ giữa Huyền Thanh quang ảnh trong cái chậu tắm vòi trời, nhíu mày nói lớn với Phổ Hoằng thượng nhân: "Sư huynh, bây giờ làm sao?".

Phổ Hoằng thượng nhân hít một hơi dài, quyết đoán: "Người này là truyền nhân của Phổ Trí sư đệ, là tâm huyết mong đợi cả đời của Phổ Trí, bọn ta không thể không cứu".

Vừa dứt lời, Phổ Hoằng thượng nhân lớn tiếng ra lệnh, lại xếp bằng ngồi thẳng miệng lầm rầm tụng kinh, tiếng Phạn xướng lại loáng thoáng vang lên, liền đó, chúng tăng Thiên Âm Tự thấy phương trượng thi pháp, cũng chia nhau làm theo. Sau một khắc, một màn kim quang trang nghiêm dịu mắt từ giữa chúng tăng Thiên Âm Tự lại bốc lên.

Chỉ là ánh vàng Phật quang kỳ này lại không như Phật môn pháp trận độ hoá Quỷ Lệ ba ngày trước, trong trang nghiêm dường như thiếu đi mấy phần từ bi, thêm vào mấy phần sát khí. Quỷ Lệ giữa trời tựa hồ căn bản không chú ý đến ánh vàng dần dần tung lên từ dưới chân phủ trùm về phía mình, tinh thần của hắn giờ phút này đều như bị những dòng chữ loang loáng trên Vô Tự Ngọc Bích hoàn toàn hấp dẫn.

Đâu có ai tưởng được, thậm chí đám tăng nhân Thiên Âm Tự bên dưới Vô Tự Ngọc Bích cho dù có ghé mắt xem cũng vô phương thấu hiểu được: trên Phật gia thánh địa Ngọc Bích kính ngưỡng cao khiết nhất đó, giờ phút này lấp lánh hiện ra trên Vô Tự Ngọc Bích, không ngờ chính là đệ tứ quyển của Ma Giáo kinh điển "Thiên Thư" trong truyền thuyết!

Đạo trời mênh mang, thế sự đa biến, ai có thể ngờ được?

Đám tăng nhân Thiên Âm Tự ngày đêm lễ Phật, đối với chuyện này vẫn không thể biết được. Quỷ Lệ trải qua kham khổ, nhân thế thương tang, lại cũng không thể biết được!

Chỉ là Quỷ Lệ giờ phút này đâu có nghĩ ngợi gì nhiều, trong mắt hắn, bản năng cơ hồ đã bị những dòng văn tự loang loáng dị quang kia hấp dẫn.

Từng chữ từng câu hiện biến lay động, không ngờ nhất nhất triển hiện trước mắt hắn những đoạn thiếu hụt, những chỗ không liệu giải được của dị thuật Thiên Thư mà hắn xưa nay một mình khổ công tu tập, như người đi đường đối diện với vô số đoạn nhai tuyệt bích trên đường, đàn bàng hoàng không có lối ra, đột nhiên giữa đoạn nhai tuyệt lộ bắc qua một cây cầu, cảnh giới mừng vui hết mức đó làm sao còn có thể phân tâm nghiêng ngó chuyện khác?

Trong nhất thời, bao chỗ khống khó kẽ hở thiếu sót trong tu hành xưa kia chợt gắn liền lại, đột nhiên thay phiên nhau triển khai rành rành. Mười năm trước bắt đầu từ khi trong huyết động Vạn Bức Cổ Quật trên Không Tang Sơn nhìn thấy Thiên Thư đệ nhất quyển tổng cương, mười năm tuế nguyệt quan âm cứ như thuỷ triều lên xuống, nam tử kia sừng sững giữa mây gió một trời, lần đầu tiên cảm thấy được, lần đầu tiên hít thở cùng trời đất, lại xem chừng có cảm giác quên lãng hết vạn vật.

Hơi thở...thật sâu...!

Từ đầu tới chân mỗi một nơi trên thân người đều tựa như muốn bung vỡ rạn nứt ra, vô số âm thanh hỗn tạp gào rít một cách kỳ quái, trùng trùng vây kín lấy hắn. Trùng trùng hơi khí trong người như sục sôi bốc lên, tựa hồ bão to sóng dữ hết sức bành trướng hùng dũng. Phệ Huyết Châu yêu lực băng lãnh, Huyền Hoả Giám khí lực thuần dương bừng bừng khó đương nổi, Thái Cực Huyền Thanh Đạo bình hoà trung chính, Đại Phạm Ban Nhược nghiêm cẩn như núi, khí lực dị thuật chân nguyên từ ba quyển Thiên Thư mà Quỷ Lệ đã từng tu hành, mỗi một thứ khí lực không ngờ đã từ đủ nơi đủ chốn trên người phiếm khởi, không thể nào chịu đựng nổi.

Comments & Reviews ^top


Login to post your comment.
Be the first to comment on this!