Xem trước of 196Tiếp theo >

neu con co ngay mai

spinner.gif

NEW ORLEANS 

Thứ năm, 20 tháng Hai, 23 giờ. 

Bà cởi đồ một cách chậm rãi, mơ màng và khi đã hoàn toàn khỏa thân, bà lựa chiếc váy ngủ màu đỏ tươi mặc lên người, để sẽ khó thấy dấu máu. Doris Whitney nhìn quanh phòng ngủ lần cuối để chắc rằng căn phòng dễ chịu, thân thuộc suốt hơn 30 năm qua đã gọn gàng ngăn nắp. Bà mở ô kéo bàn đêm và thận trọng lấy khẩu súng ra, đen bóng và lạnh ngắt. Bà đặt nó cạnh máy điện thoại và quay số của con gái ở Philadelphia, lắng nghe tiếng chuông từ xa xôi vọng về. Và rồi một giọng nói mềm mại cất lên "Hello?". 

"Tracy ... bỗng nhiên mẹ muốn nghe thấy tiếng nói của con, con yêu quý". 

"Mẹ, thật là một bất ngờ đáng yêu". 

"Hy vọng là mẹ đã không đánh thức con chứ". 

"Không. Con đang học. Charles và con mới đi ăn chiều với nhau, thời tiết xấu quá. Ở đây tuyết đang rơi, dầy lắm. Ỡ Đó thế nào, mẹ?". 

Lạy Chúa, chúng con đang nói chuyện với nhau về thời tiết. Doris Whitney nghĩ thầm, trong khi có bao điều con muốn nói với con bé. Và con không thể. 

"Mẹ? Mẹ vẫn nghe đấy chứ?". 

Doris Whitney nhìn qua cửa sổ. "Trời đang mưa, con gái ạ". Và bà nghĩ, thật mới hợp cảnh hợp người làm sao, giống như một cuộn phim Alfred Hlchcok. 

"Tiếng gì thế mẹ?" Tracy hỏi. 

Tiếng sấm. Đắm chìm trong nghĩ ngợi. Dorls Whitney đã chẳng nghe thấy gì. 

Ở New Orleans đang có bão. Bản tin khí tượng nói, "mưa tiếp tục, sáu mươi độ ở New Orleans. Về đêm mưa sẽ to hơn. Bạn nhớ mang theo dù". Bà sẽ không cần đến một cây dù nào nữa. 

"Sấm đấy, Tracy". Bà cố lấy giọng vui vẻ. "Kể mẹ nghe có gì đang xảy ra ở Philadelphia nào". 

"Con cảm giác mình cứ như một công chúa trong chuyện cổ tích ấy mẹ ạ", Tracy nói. "Con chưa bao giờ tin rằng lại cớ thể hạnh phúc đến thế". Nàng trầm giọng, như thể đưa ra một tuyên bố. "Tối mai con sẽ gặp cha mẹ Charles". Nàng thì thào, "Gia đình Stanhopes, vùng Chesnut Hill. Đó là một dòng họ danh tiếng lâu đời. Con thật nhiều ảo mộng quá mẹ ạ". 

"Đừng băn khoăn, họ sẽ yêu quý con, con thân yêu của mẹ". 

"Charles nói cái Đó chẳng hề gì. Anh yêu con. Và con ngưỡng mộ anh. Con không thể chờ đến lúc mẹ gặp Charles. Anh ấy tuyệt diệu lắm". 

"Mẹ tin như thế". Bà sẽ không bao giờ gặp Charles. Bà sẽ không bao giờ được bế một đứa cháu trong lòng. 

- Không. 

Mình không được nghĩ về điều Đó. "Charles cớ biết mình là người may mắn vì có được con không, con bé bỏng? 

Tracy cười phá lên, "Con vẫn nói với anh ấy vậy! Về con thế là đủ. Cho con biết ở Đó mẹ đang cảm thấy thế nào". 

Sức khỏe bà hoàn toàn tết, Đó là lời bác sĩ Rush. Bà sẽ sống tới một trăm tuổi. Một trong những cay đắng của cuộc đời Mẹ thấy tuyệt vời con ạ". 

"Mẹ có bạn trai chưa?" Tracy trêu chọc bà. 

Từ khi cha Tracy chết cách đây năm năm, Doris Whitney thậm chí chưa bao giờ có ý với đâu với một người đàn ông khác, bất chấp sự khuyến khích của Tracy. 

Không con ạ". Bà chuyển sang chuyện khác. "Công việc của con thế nào? 

Vẫn thích thú chứ?". 

Con thích lắm. Charles sẽ không phản đối việc con tiếp tục đi làm sau khi cưới". 

"Tuyệt vời. Đó có vẻ là một chàng trai thông hiểu". 

"Anh ấy thế đấy. Rồi mẹ sẽ biết". 

Một chuỗi sấm rền. Đa đến lúc rồi. Không còn gì phải nói trừ lời từ biệt cuối cùng. Bà cố giữ giọng bình thản, "Tạm biệt con yêu quý". 

Con sẽ báo mẹ ngay khi con và Charles định xong ngày". 

Ừ, sau rốt, còn lời cuối cùng muốn nói. "Mẹ yêu con nhiều, rất nhiều, Traey". Và Doris Whitney cẩn thận gác máy. 

Bà nhấc súng. Chỉ một cách thôi: Đặt nòng súng lên thái dương và siết cò. 

PHILADELPHIA 

Thứ sáu, 21 tháng Hai, 8 giờ 00. 

Tracy Whitney từ hành lang khu nhà nàng ở bước ra bầu trời đầy mưa và tuyết. Mưa rơi trên những chiếc xe hơi sang trọng bóng loáng do những tài xế mặc đồng phục lái chạy đọc đường Market, và trên những túp nhà bỏ hoang làm bằng bìa cứng nằm lộn xộn trong những khu ổ chuột vùng Bắc Philadelphia.

Xem trước of 196Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị