Previous Page of 219Next Page

Tiểu thuyết ngôn tình (FULL)

spinner.gif

Giới thiệu

 

*

 

Hàn Trạc Thần: "Thích, người ta cần dùng một thời gian rất lâu. Nhưng yêu, chỉ cần trong nháy mắt."

 

Ghi chú: Những lời dưới đây do người biên tập viết (không phải trích lời tác giả), dựa theo nội dung câu truyện.

Hàn Trạc Thần

Những thứ tôi cần không nhiều...

Giấc mộng tuổi trẻ cũng không thể nào lấy lại...

Đen là đen, trắng là trắng, chẳng thể nào trộn lẫn...

Sau bao sóng gió, sau bao thăng trầm... tôi chỉ còn một giấc mộng duy nhất... là em...

Nhưng là,

Mong rằng những lúc tôi trở về, em háo hức chạy ra đón tôi là vì đợi tôi về, mà không phải muốn nghe tin tôi chết.

Mong rằng những lúc tôi mệt mỏi, em pha cho tôi cốc cà phê ấm áp, mà không phải tìm cách hạ độc chết tôi.

Mong rằng...

-

-

Hàn Thiên Vu

Năm em lên 7, anh phá nát gia đình em

Năm em lên 9, anh trả lại cho em một mái nhà

Năm em 15, anh nói em là của anh, mãi mãi phải ở bên anh

Năm em 18, anh nói không bao giờ muốn nhìn thấy em nữa

...

Có những lúc em tự hỏi mình, tình yêu và thù hận bên nào nặng hơn

Trong những cơn mơ, em thấy máu của người thân...

Khi tỉnh lại, em thấy anh bên mình

Có những thứ chẳng thể lựa chọn, mất đi rồi mới thấy quý báu đến chừng nào

Có những thứ chẳng thể buông tay, cho dù trái tim của cả hai bên có ứa máu

Vậy thôi, cứ như người ta nói, đời người có tí mấy đâu, yêu, và cứ yêu hết mình

-

Một câu chuyện không quá bi thương, cũng không quá ướt át. Nhẹ nhàng, đằm thắm như con người của Hàn Thiên Vu. Đừng bị những câu chữ trên lừa tình.

Tôi thề đây là một câu truyện rất nhẹ nhàng.

Thế nhưng, cũng có một ít xót ca, một ít sâu lắng

Mở đầu

(Rate: 16-18+)

 

Đã từng nghe người nào đó nói: Phụ nữ giống như một cây dương cầm, nếu được biểu diễn dưới tay danh gia, sẽ tấu lên được một danh khúc. Gặp phải một người bình thường, ít nhất cũng đàn được một khúc nhạc phổ thông. Còn nếu kết quả lại đụng phải người không biết chơi đàn, e rằng dù là một khúc cũng chẳng hoàn thành được...

Còn tôi, người không biết đánh đàn thì sao...

Nói tóm lại, vẫn thường có người hay nói với tôi: "Em vốn chẳng cần phải đàn dương cầm, chỉ cần ngồi bên cây đàn thôi đã giống như một bản nhạc của Mozart chấn động lòng người..."

Mozart!

Đây chính là nhạc sĩ mà tôi kính trọng nhất trên đời này, không phải những bản nhạc của ông ấy động lòng người mà bởi vì ông có thể diễn tấu được những khúc nhạc từ trong tim, cao quý và thuần khiết, kể cả trong khi cuộc sống của ông thật sự khó khăn, khi trong cuộc sống ông không nhận được sự quan tâm của ai, vậy mà ông vẫn sẵn lòng dùng thứ âm nhạc ngọt ngào để làm ẩm ướt trái tim khô cạn của người khác.

Đàn xong một khúc nhạc ngắn của Mozart, tôi chầm chậm đứng dậy cúi chào, thoáng mỉm cười với Mạnh Huân, nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay.

Mạnh Huân thân thiết cầm lấy tay tôi, in một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay: "Cám ơn âm nhạc của em! Rất tuyệt, cả tiếng đàn lẫn người... đều rất tuyệt!"

"Cám ơn!" Tôi đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.

"Em dành cho anh một cơ hội có được không?" Anh ta nắm chặt lấy bàn tay tôi đang định rút về, lòng bàn tay rộng lớn ấm nồng như lửa, chỉ tiếc là sự ấm áp đấy cũng chẳng thể sưởi ấm được con tim lạnh lẽo như băng của tôi.

Tôi cười rút tay lại, tạ lỗi với anh ta một cách lễ phép: "Xin lỗi, phiền anh giúp tôi chuyển lời với Lucia, tôi có việc phải đi trước."

"Anh có thể mang lại cho em hạnh phúc và thỏa mãn giống như dương cầm vậy..."

"Dương cầm chưa từng mang lại hạnh phúc cho tôi."

Có lẽ anh ta mãi mãi cũng không biết rằng tôi luôn luôn dùng dương cầm để quên đi hạnh phúc đã từng qua!

Previous Page of 219Next Page

Comments & Reviews (2)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended