Previous Page of 95Next Page

Chàng Trai Không Biết Yêu - hạ thu full

spinner.gif

Chương 1

Nhật Hà ! Em còn bao thư không, cho chị xin một cái.

- Hả ! - Dứt mắt khỏi bài tập Anh văn, Nhật Hà nhìn Tịnh Nghi ngơ ngác - Lại xin bao thơ nữa hả Chị viết thư cho ai mà nhiều vậy ? Mới một tuần đã ngốn của em hết năm cáo bao thư rồi.

- Ờ... thì... - Nhựng lại một giây khó nói, Tịnh Nghi trợn mắt nạt ngang - Viết cho ai thì kệ tao , còn không thì nói ?

- Còn...

Cho tay vào cặp táp tìm bì thư, lòng Nhật Hà bỗng dậy lên một nghi ngờ : Lẽ nào... chị Tịnh Nghi có bồ rồi . Mà bồ chị Ở đâu ? Xa lắm sao phải gởi thư ?

Cả tuần nay , đúng là chị Nghi có cái gì lạ lắm. Chiều nào cũng không chịu ăn cơm, lo trang điểm , thay đồ đẹp rồi biến mất tiêu đến tối mịt mới mò về . Mà... lần nào về cũng mua qua về cho mình và mẹ . Khi thì mấy chiếc bán plan, khi thì vài miếng rau câu, khi thì chơi sang lại mua cả xúp bóng cua mang về nữa . Chị Tịnh Nghi làm gì có tiền như vậy được . Chà, nguy rồi ! Phải nói ngay với mẹ chuyện này.

- Có chưa ? Mày làm gì mà lâu quá vậy ?

Giọng Tịnh Nghi hối hả bên tai. Nhật Hà ngẩng đầu lên , chưa vội đưa ngay phong bì vừa tìm được :

- Chị gởi thư cho ai vậy ? Nói em nghe với ?

- Không phải chuyện của mày , lo học đi nhóc con.

Giật mạnh phong bì khỏi tay Nhật Hà, Tịnh Nghi tung chân sáo chạy đi ngay đến bên góc nah', giang sơn nhỏ của riêng mình. Cô ngồi xuống, lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp con rồi hí hoáy lo trang điểm.

Bài kiểm tra sáng mai vẫn chưa thuộc chữ nào, nhưng Nhật Hà không thèm quan tâm đến chúng. Hai mươi tuổi, cậy đã đủ trí khôn nhận định. Thái độ của chị chẳng bình thường một chút nào. Nhưng... liệu có nên kể với mẹ không? Lòng Nhật Hà nặng nỗi lọ Mẹ đang bệnh nặng, chẳng giải quyết được gì, chỉ làm mẹ bận tâm thêm.

Không nói với mẹ thì làm sao bây giờ ? - Nhật Hà vẽ một vòng trên giấy. Bỏ mặc chị ư? - Mà chị có chuyện gì thế nhỉ ?

Lòng đầy ắp mối tơ vò, nhưng thật sự Hà biết mình sẽ không dám vặn hỏi chị đâu vì... chị sẽ chẳng bao giờ nói , chị sẽ trừng mắt, sẽ nạt ngang rồi bỏ đi một nước. Vì cậu sợ... một nỗi sợ hãi pha lẫn niềm kính trọng thương yêu. Bốn năm rồi... từ ngày mẹ bị tai biến mạch máu não phải nằm yên một chỗ, tất cả mọi việc trong nhà , đều do một tay chị quán xuyến chăm lo tươm tất.

Mọi chi phí trong nhà, từ cái ăn, cái mặc, từ thuốc men đến sách vở , học phí của cậu đều đổ lên vai chị . Vất vả, cực nhọc lắm, làm quần quật từ sáng đến chiều, vậy mà chị không nửa lời than thở . Trái lại, chị cười nói suốt ngày, líu lo như chim sáo. Nhiều lúc thấy chị cực nhọc quá , Nhật Hà chỉ muốn nghỉ học phụ chị một tay lo cho mẹ . Nhưng lần nào cũng vậy, nghe cậu nhắc đến chuyện này là Tịnh Nghi lập tức cau mày nhăn mặt , mắng cho một trận :

- Không được nghỉ học đâu nhé, dù chỉ trong ý nghĩ thôi , chị cũng cấm . Gì thì gì... em cũng phải học xong đại học . Chị đã dở dang rồi , bây giờ chỉ còn hy vọng ở mình em.

Nắm tay chị, Nhật Hà rưng rưng nước mắt . Hơn ai hết. Cậu hiểu rõ tâm nguyện lớn nhất đời chị Tịnh Nghị Chị rất muốn trở thành bác sĩ chữa bệnh cho người, bởi tấm lòng chị đầy nhân hậu . Nhưng... hoàn cảnh bó buộc chị phải xa mái trường yêu dấu với hai năm học còn dang dở.

Nhật Hà thì không thích ngành Y lắm, cậu thích trở thành nhà kinh tế hơn . Nhưng thương chị, cậu nguyện lòng sẽ trở thành một bác sĩ thật tà, thật giỏi, nên năm nào cậu cũng được bầu chọn là học sinh xuất sắc.  

- Nhưng... chị Ơi... - Cuối cùng không thể cải lời của chị, Nhật Hà đành ôm lấy tay chị bùi ngùi - Chị là con gái, suốt ngày cứ đẩy xe đi giao hàng như vậy, em thật đau lòng quá. Chị có hai năm học Y , sao không tìm một chân hộ tá bác sĩ cho nhẹ nhàng hơn.

Previous Page of 95Next Page

Comments & Reviews (2)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended