Previous Page of 8Next Page

10 Cau Chuyen Cam Dong Ve Cuoc Song Xung Quanh Ta....HaY !!!

spinner.gif

Câu chuyện 1

Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: "Tôi ghét người". Từ khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu hoảng hốt quay về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu 

được từ trong rừng lại có người ghét cậu. 

Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Giờ thì con hãy hét thật to: "Tôi yêu người". Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: "Tôi yêu người". Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: "Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận 

điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con.

 

Câu chuyện 2

Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể  

hả con?" 

Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người  

nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất  

nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục  

suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con." 

Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi  

mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học  

được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn  

nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì." 

Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ  

chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của  

mẹ." 

Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì  

thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng  

đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm  

đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối.  

Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.  

Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố  

khóc như tôi. 

Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời  

chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ  

nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi. 

Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ,  

phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai." 

Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"  

Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa  

vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc  

sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để  

mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào." 

Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải  

là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

Câu chuyện thứ 3

Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.  

Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên  

bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề  

ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo  

lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi  

mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy. 

Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp

Previous Page of 8Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended