Previous Page of 237Next Page

Không thể thiếu em

spinner.gif

Thông tin ebook

Tên sách: Không thể thiếu em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Thể loại: Ngôn tình Trung Quốc

Năm xuất bản: 2011

Tạo và hiệu chỉnh ebook: Hoàng Nghĩa Hạnh

Nguồn: Elyse van

Ngày hoàn thành: 08-04-2012

Thư viện Tinh Tế

Dự án ebook định dạng epub chuẩn cho mọi thiết bị di động

http://t

inhtebook.wordpress.com

Chương 1: Viên thuốc tây

Một người đàn ông có vẻ ngoài lịch lãm bên trong có thể cũng rất lưu manh, giống như một viên thuốc đắng được bao bọc bởi lớp vỏ đường, giống như sếp của cô - Viên Cảnh Thụy.

Đổng Tri Vy

1

Ký ức của Đổng Tri Vy bắt đầu từ con phố nhỏ bên cạnh nhà xưởng nồng nặc mùi thuốc bắc. Bố mẹ cô đều là công nhân trong một xưởng sản xuất thuốc. Thời ấy, có một công việc ổn định là có tất cả mọi thứ. Có công việc thì mới được xã hội thừa nhận, mới có cơ hội xây dựng gia đình, mới có thể sinh con, chăm con. Bố mẹ của Tri Vy từng bước hoàn thành các mục tiêu trên, cuộc sống đơn giản trôi qua từng ngày.

Căn nhà tập thể cũ màu xám được xưởng thuốc phân cho, xây ngay bên cạnh xưởng thuốc, chỉ là một căn phòng nhỏ, lúc mới ở ngay cả đường dẫn khí đốt cũng không có, vào những ngày mùa đông, tất cả mọi người trong khu nhà đều kéo nhau ra bếp lò ngoài cửa đốt than quả bàng, mùi than cháy thơm nức mũi còn mang theo mùi thơm của rau xào, khói trắng bốc ngùn ngụt từ tầng một lên tận tầng sáu.

Trong phòng cũng vô cùng chật chội, rộng chưa đầy bốn mươi mét vuông, những ngày hè Tri Vy bắc một chiếc ghế nhỏ ra ngoài ngồi tước đậu, nhặt rau, chốc chốc lại cẩn thận để ý cái chậu nhỏ tráng men sợ bị người lớn tất bật qua lại giẫm phải.

Đôi mắt của mẹ Tri Vy không tốt, bị cận thị rất nặng, làm việc không được nhanh nhẹn lắm, cũng may chồng bà là người tận tâm, việc gì cũng tranh làm với bà, con gái cũng rất ngoan ngoãn, cảm giác được người nhà chăm sóc rất hạnh phúc, mỗi lần đón lấy rổ đậu đã được nhặt sạch sẽ bà đều thơm lên má con gái một cái và nói: “Con gái ngoan”.

Còn bố của Tri Vy mỗi khi về nhà đều gây ra tiếng động rất lớn, cửa mở xoạch một cái là bước vào nhà, nếu như trời nóng, vừa nhìn thấy con gái là ông vui vẻ cúi người xuống bẹo má con và nói to: “Lại đây uống nước khoáng mặn bố mang về nào”.

Bố cô làm việc trong phân xưởng, nước khoáng mặn chính là phúc lợi chỉ những hôm nhiệt độ cao mới có, ông không uống mà thường để trong một cái bình giữ nhiệt nho nhỏ mang về nhà, lúc đổ ra vẫn còn mát lạnh, trộn với những viên kem gói rồi uống. Đó là những ký ức đẹp đẽ nhất về mùa hè của Tri Vy.

Đến tuổi đi học, hàng ngày Tri Vy đeo cặp sách, men theo con đường nhỏ bên cạnh khu công xưởng đi tới ngôi trường tiểu học cách nhà tầm trăm mét.

Previous Page of 237Next Page

Comments & Reviews (2)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended