Previous Page of 4Next Page

vo oi la vo

spinner.gif
Chương 14.1 : Yêu dấu quay về

<Sự chậm chễ của tác giả xin được thể hiện qua chap này nhé !!! >


Chiều mưa.

Qua mấy ngày oi bức, giọt mưa bất chợt, vội vã rơi,… tầm tã.

Chiếc ô cô quạnh để hạt nước làm đau…

Lạc Thiên ngồi bên hiên nhà, tiếp đến là búp bê con trai, nó chờ cô dâu của nó, cùng anh. Có một mảnh giấy kẹp sau lưng, là « Anh xin lỗi ! ».

Mưa vẫn vô tình, giá lạnh.


Chiều hôm sau, bão.

Tiếng gió rít, đẩy chiếc cổng mở rộng hơn.

Chớp đằng đông, búp bê kiên trì mong ngóng.

Lạc Thiên hỏi nó có mệt.

Im lặng là không.


Chiều tiếp, nắng trở lại.

Mây trắng nhởn nhơ. 

Giao mùa.

Còn đó hai chiếc bóng. 

Trơ trọi.


- Em đẹp lắm ! 

Em từng yêu cầu anh phải khen mình đẹp trước mặt khách khứa ở buổi tiệc đầu tiên, khi đôi tay nhỏ đặt trên lòng bàn tay anh, khi chúng ta chẳng có bất kì mối quan tâm nào đến nhau. Anh đã không nói. Cho đến tận bây giờ anh mới tường tận vẻ đẹp đó, có là muộn màng ? Em sẽ chẳng quay lại đâu, anh biết mình đánh mất nhưng sao còn mãi ngồi đây. 

Lạc Thiên rầu rĩ ngày qua ngày tìm trong miền kí ức, động lực nào cho anh dũng khí đặt đôi chân hướng về cô. Anh chẳng thể, anh không dám, anh hoang mang, anh lẩn tránh, anh từ bỏ, anh đấu tranh, anh đối mặt, anh gặm nhấm, anh mơ… mơ trong giấc mơ êm đềm như ngày cô đến.

Níu kéo. Chính xác là níu kéo, kẻ tham lam níu kéo lại tình yêu, cũng ích kỉ chà đạp lên nó để rồi mới phát hiện ra tình yêu cao quý biết nhường nào. Đánh mất, gục ngã, điên cuồng, mù quáng. Thế rồi sao, kẻ đó có xứng được nhặt nhạnh tình yêu lên, lau sạch, chắp vá và cất trở về trái tim mình, có được hay không ?

Khả Vy chừa cho anh một cơ hội chứ ?



Vì yêu là thứ tha.

*

Khả Vy đứng núp mép tường, cô ti hí nhòm vào bên trong, Phi Hàm ôm Gia Minh một cái siết chặt.

- Cảm ơn anh nhiều lắm, Gia Minh ! Tôi thật may mắn khi có một người anh là anh đó ! Tôi chẳng biết phải trả ơn bằng cách nào cả !? Anh cho họ Cao mượn số tiền của mình mà lại âm thầm lấy tên tôi và Khả Vy… Sao anh tốt như thế chứ ? 

Nếu không qua Lạc Trung thì Phi Hàm sẽ không thể biết hết được lòng tốt của Vũ Gia Minh. Và cũng từ đây, Khả Vy tự trách bản thân chưa từng làm cho anh một bữa cơm tươm tất.

- Đã coi tôi là anh trai mà nói những lời này nghe được sao ?! Nín đi nào, khóc xong rồi mắt sưng húp híp nhìn kém xinh đấy ! - Gia Minh đón nhận tình cảm thay vật chất, anh đưa tay vỗ lên khuôn vai Phi Hàm.

- Em có biết vì sao có hai chàng hoàng tử đều dành tình cảm cho một cô gái, người mà tốt với cô ấy nhất, cho mà không đòi hỏi nhận về lại không có được trái tim của cô ấy không ?

Khả Vy giật mình bởi tiếng Đông Kỳ bên tai, cô suy nghĩ một lát và lắc đầu.

- Bởi vì chàng hoàng tử ấy đáng nhận được nhiều hơn thế, chắc chắn phải là một nàng công chúa tốt hơn cô gái đó rất nhiều lần. Dự bị để có khởi đầu hoàn hảo,… 

Khả Vy cắn môi,…cô bật cười, chợt hiểu. Nàng công chúa đó còn hơn cả hình mẫu như Phi Hàm, lẽ tất yếu, không là cô, Gia Minh tuyệt đối hạnh phúc.

*

Cô nhi viện Hy Viên. Cây si già lá vẫn đung đưa trước gió tỏa bóng râm mát. Khả Vy đặt tay lên vỏ gỗ sần sùi nâu sẫm, miết một vòng. 

- Chị Vy, chị đã về rồi à ? - Một bé con chạy tới,
Previous Page of 4Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended