Xem trước of 6Tiếp theo >

[Kinh Dị] Phòng ký túc xá nữ sinh - Trầm Túy Thiên - Updating

spinner.gif

Kí túc xá nữ sinh

 

Tác giả: Trầm Túy Thiên

 

Người dịch: QT mama

 

Người edit: Huyết nhi a.k.a Bloody

 

Thể loại: Trinh thám, suy luận, kinh dị

 

Bản gốc: Đã hoàn

 

Bản edit: Chưa hoàn

 

Chương 1: Mở đầu

 

1.

 

Tôi thực sự rất muốn quên đi sự việc đó, nhưng tôi phát hiện, rất khó. Đúng vậy, rất khó, mọi phương pháp đều mất đi hiệu lực. Nó vẫn cứ ẩn nấp ở trong nơi sâu thẳm nhất linh hồn của tôi, không chịu rời đi. Ở trong màn đêm tĩnh lặng, nó giống như một con gián xảo quyệt, lặng lẽ không gây một tiếng động từ góc phòng âm u chạy tới, mở con mắt quỷ quyệt nhìn trộm tôi, cẩn cẩn dực dực dùng những chiếc râu dài của nó nhẹ nhàng chạm vào tôi. Tôi biết, nó luôn biểu diễn chính mình đang sống, nỗ lực kéo tôi vào thế giới của nó. Nhưng tôi cự tuyệt, cự tuyệt chính mình rơi vào nơi đó. Tôi sợ những thứ có lực mê hoặc cực kì lớn này, nó sẽ làm tôi mụ mị không cảm giác, nghiện, sau đó không thể tự mình kiềm chế, sẽ khiến mình mất đi phương hướng. Thế giới này, mấy thứ có sức mê hoặc đó nhiều lắm, quyền lực, tiền tài, tình yêu, rượu, chất có hại, văn học, nghệ thuật... Tất cả những thứ đó, đều có thể khiến bạn dễ dàng lãng phí cả đời. Biện pháp tốt nhất để bảo vệ chính mình là chánh xa những thứ đó ra, vô luận nó có dụ dỗ bạn đi nữa —— cũng như bạn cũng đừng hi vọng nhìn thấu các sự vật khác, những chỗ bạn đã thấy cũng chỉ là lớp ngụy trang của nó thôi, có lẽ là cố ý cũng có lẽ là vô ý mà nó ngụy trang lên.

 

Cho nên tôi mỗi lần hoài nghi sự việc có phải thật hay không. Tôi đem những nghi hoặc đó nói cho anh rể họ, thì mặt anh liền đỏ lên, gân xanh nổi lên vô kể, tức giận đến nói không ra lời. Lúc này, tôi mới âm ỷ hối hận. Anh rể họ là một con mọt sách có chết cũng giữ vững quan điểm, tôi nói như vậy là gián tiếp làm ô nhục anh.

 

Quả nhiên sau khi bình tĩnh trở lại, thái độ của anh rể họ đối với tôi lãnh đạm đi rất nhiều. "Túy Nhiên, cô bởi vì không tin tôi. nhưng cô có thể tìm chị họ của cô để hỏi, tôi nghĩ cô sẽ không đến mức ngay cả chị họ của mình cũng không tin chứ."

 

Tôi cuống quít giải thích: " Em không phải hoài nghi ý tứ của anh, chỉ là, anh cũng biết đấy, anh kể câu truyện ấy thật sự khó có thể khiến người ta tin."

 

Anh rể họ sắc mặt lúc này mới tốt hơn một chút, gật đầu. "Tôi cũng biết, người bình thường rất khó tin tưởng, bởi vì, câu truyện này lưu truyền trong giới hạn giáo viên của trường y học chúng tôi thôi, ai cũng không muốn nói ra ngoài, cho dù là nói ra, thì làm gì có ai tin chứ? Bị người khác coi là tên ngốc chắc chắn không dễ chịu chút nào."

 

Tôi hiểu ý anh rể họ nói. Trên cơ bản, anh là một người đàn ông không có tâm cơ. Đương nhiên, như tôi nói, cũng không phải có vấn đề gì với chỉ số thông minh của anh ta, hoàn toàn ngược lại, anh thuộc loại có trí thông minh phi thường, nếu không có thì làm sao có thể được bằng thạc sĩ giải phẫu học. Nhưng là anh đối với môn giải phẫu học quá mê mẩn nên đạo lí đối nhân sử thế của anh phi thường ấu trĩ. Anh cũng biết điểm này, vậy nên cố gắng không cũng người ngoài xa lạ nói chuyện. Nếu tôi không phải họ hàng gần nhà vợ của anh, anh cũng sẽ không cũng tôi nói nhiều như vậy, lại càng sẽ không kể cho tôi câu truyện kinh khủng phát sinh trong kí túc xá nữ sinh. Chỉ là kể câu truyện này tốn của anh mất ba giờ đồng hồ, đối với người coi trọng thời gian như anh rể họ mà nói thì là cực khó có được. Anh muốn kể cho tôi biết là có chủ ý, đối với những tiểu thuyết hư cấu thì cuộc sống sinh hoạt bình thường còn khiến người ta sợ hãi hơn.

Xem trước of 6Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (1)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị