Previous Page of 79Next Page

Nhat ki cong chua 2

spinner.gif

Thứ Hai, ngày 19 tháng 10, 8 giờ sáng 

OK. Mình đang lầm lũi ngồi trong bếp, tọp tẹp ăn ngũ cốc - món ăn quen thuộc vào mỗi sáng thứ Hai - thì mẹ trôi ra từ nhà tắm với một vẻ mặt nom rất buồn cười. Trông mặt mẹ tái nhợt, tóc tai thì bù xù, trên người khoác chiếc áo nhàu nhĩ thay vì bộ kimono thường ngày, thường thì điều này đồng nghĩa với việc mẹ sắp tới kì nguyệt san. 

Mình buột mồm hỏi: "Mẹ có cần vài viên aspirin không? Con không có ý gì đâu nhưng trông mặt mẹ có vẻ cần uống thuốc./font> 

Bình thường mà ăn nói bất cẩn như vậy với người sắp bị nguyệt san thì tiêu rồi đó, nhưng đây là mẹ mình mà. Mẹ sẽ không "tung chưởng" chỉ vì một lời hỏi thăm đâu. Nhưng người khác mà dám nói thế với mẹ thì chưa biết chừng. 

Và mẹ thả lên không trung một câu trả lời lơ đãng: " Không, không, cảm ơn con." 

Vì thế mình đồ rằng có chuyện gì đó rất khủng khiếp đã xảy ra. Không chừng là con mèo lại nuốt thêm một chiếc tất nữa, hay là điện thoại nhà mình lại bị cắt phéng mất do mình quên không đi nộp tiền cho mấy cái hóa đơn mẹ hay vứt chỏng vó trong bát đựng salad? 

Mình chộp lấy mẹ và sốt sắng hỏi: "Mẹ? Mẹ ơi, có chuyện gì thế? Có chuyện gì xảy ra phải không?" 

Mẹ khẽ lắc đầu, giống như lúc mẹ bần thần với mấy cái chỉ dẫn sử dụng lò vi sóng để làm nóng lại chiếc pizza đông cứng. Rồi mẹ nói với giọng có phần sửng sốt nhưng đầy hạnh phúc: "Mia, mẹ có thai rồi!" 

Lạy chúa tôi! LẠYCHÚA TÔI!!!!!! 

Mẹ tôi có thai với thầy giáo dạy Đại số của tôi. 

Thứ Hai, ngày 19 tháng 10, trong phòng. 

Mình đang cực kỳ cố gắng giữ bình tĩnh đây. Xét cho cùng thì có buồn bực cũng chả có ích gì 

Nhưng làm sao mà mình KHÔNG buồn bực được cơ chứ? Mẹ mình sắp trở thành một bà mẹ đơn thân. MỘT LẦNNỮA. 

Cứ tưởng rằng mẹ đã chiêm nghiệm ra một bài học sâu sắc sau chuyện của mình rồi chứ, vậy mà mẹ hoàn toàn không hề học được một tí gì cả. 

Chả nhẽ mình còn chưa đủ rắc rồi hay sao? Chả nhẽ cuộc sống của mình còn chưa đủ lộn tùng phèo hay sao? Mình thực sự không biết sẽ chịu đựng được thêm đến đâu nữa. Xem nào, rõ ràng là vẫn chưa đủ khi: 

1. Mình là đứa con gái cao nhất trong lớp. 

2. Mình còn là đứa ít quyền năng nhất về khoản... ngực. 

3. Mình vừa phát hiện mẹ hẹn hò với thầy giáo Đại số vào tháng trước. 

4. Cũng mới tháng trước, choáng váng thay, mình là người thừa kế ngai vàng duy nhất của một vương quốc bé tin hin ở châu Âu - có tên là Genovia. 

5. Phải chịu đày ải trong các buổi học làm công chúa. 

6. Tháng 12 tới, mình sẽ phải duyên dáng ra mắt dân chúng trên đài truyền hình quốc gia Genovia (mặc dù chỉ có 30.000 dân chúng nhưng vẫn là có). 

7. Chưa hề có bạn trai. 

Ôi không, từng ấy chưa đủ làm mọi chuyện rồi tung cả lên hay sao? Bây giờ mẹ lại còn có thai mà không cưới xin gì cả. THÊM MỘT LẦNNỮA. 

Cảm ơn mẹ ạ. Cảm ơn mẹ rất nhiều. 

Thứ Hai, ngày 19 tháng 10, vẫn là trong phòng. 

Còn "cái đó" thì sao? Sao mẹ và thầy Gianini không "thực hành" biện pháp tránh thai cơ chứ? Có ai làm ơn giải thích cho tôi với? Chuyện gì đã xảy ra với "cái vòng cao su" của mẹ nhỉ? Mình biết chắc là mẹ có một cái mà. Hồi nhỏ có lần mình tình cờ nhặt được nó ở trong phòng tắm. Mình đã lấy làm bồn tắm mini cho nhà búp bê Barbie suốt mấy tuần liền cho đến khi mẹ phát hiện và lấy lại. 

Còn bao cao su nữa chứ??? Hay những người ở tuổi mẹ sống với ý tưởng rằng họ có thể miễn nhiễm với các bệnh lây qua đường tình dục (STDs)? Mà rõ ràng họ cũng có tránh được việc dính thai đâu cơ chứ? 

Đó mới là mẹ mình. Mẹ thậm chí còn chả buồn bận tâm mua giấy vệ sinh. Làm sao mà mẹ có thể nhớ là phải dùng biện pháp tránh thai cơ chứ?????

Previous Page of 79Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended