Previous Page of 182Next Page

Ăn Xong Chùi Mép (ăn sạch sành sanh) FULL - Phi Cô Nương

spinner.gif

Tác giả: Phi Cô Nương

Editor: Elvie Yuen

Số Chương: 45

Nguồn : kanfou.net

             haibonthang7.wordpress.com

Thể Loại: hài, phúc hắc, BT

== Văn Án ==

          Anh phiền não: “Tôi đã yêu một người, nhưng mà không biết nói thế nào với cô ấy.”

          Tôi đề nghị: “Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nói thẳng với cô ấy “Anh yêu em” là được sao?”

          Anh rầu rĩ: “Thế nhưng mà… Tôi sợ cô ấy sẽ từ chối.”

          Tôi an ủi: “Làm gì có chuyện đó, anh là người đàn ông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mới không đồng ý thôi!”

          Anh gật đầu: “Vậy được, anh yêu em!”

          Tôi: “… À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp…”

          Anh: “…”

          Chuông điện thoại di động vang lên…

          Tôi: “Alo, ai thế?”

          Anh: “Hạ Diệp, chúng ta kết hôn đi.”

          Tôi: “Alo alo, ai đầu dây thế?” ( quyết chí giả vờ như không nghe thấy )

          Anh: “Là anh.”

          Tôi: “Alo? Nói chuyện đi chứ, sao im lặng vậy?”

          Anh: “Sao? Em không nghe được à?”

          Tôi: “Đúng đúng! Tôi cái gì cũng không nghe được.”

          Anh: “… Hạ Diệp, em giỏi lắm.”

          Tôi: “… = = “

Chương 1: Phỏng vấn

Phỏng vấn hôm nay rất là quan trọng.

Lần này công ty sắp phỏng vấn là một tập đoàn cỡ bự, đãi ngộ rất tốt, tiền lương hậu hĩnh, với bằng tốt nghiệp trường đại học C như tôi mà nói thì không có cửa mà vô công ty ấy, toàn bộ là mẹ nhờ bạn bè thân thích đi cửa sau, rồi lại mời khách, rồi tặng quà, tìm đủ mọi cách đút lót cho nhân viên trong công ty đó lì xì nho nhỏ, cuối cùng mới có được cơ hội phỏng vấn lần này.

Không chỉ có như thế, hiện giờ trên người tôi đang mặc chiếc áo sơ mi hàng hiệu mới tinh, váy màu xám đen và giày cao gót lấp lánh sáng bóng, tốn không ít tiền bạc đây này. Rõ ràng quá còn gì, vì để con gái được bát cơm vàng, người mẹ từ trước tới nay luôn keo kiệt lại bỏ hết tiền vốn ra.

Bởi vì lần này mẹ kì vọng ở tôi rất nhiều, đầu tư tiền bạc cũng không ít, vậy nên trước khi bước ra cửa tôi cảm thấy áp lực rất lớn, một bên lề mề mang giày, một bên cau mày đáng thương nhìn mẹ hòng tìm cứu trợ, “Mẹ… nếu như lần này phỏng vấn thất bại, mẹ không trách con chứ?”

Previous Page of 182Next Page

Comments & Reviews (186)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended