Previous Page of 4Next Page

cong chua cau than ngoai truyen thua duc o tuong lai

spinner.gif

NGOẠI TRUYỆN

DENNIS Q. DỊCH

Tôi là Hàn Diệc Thành, người thừa kế đầu tiên của tập đoàn Hàn Thị, nghe đồn trước kia từng là công tử đào hoa được vinh danh trên bảng vàng giải trí của báo giới, như trong một bức hình lớn được phối cảnh rất đẹp, đương nhiên trong hình không chỉ có mình tôi, mà luôn có những cô gái khác nhau diễn cảnh chung, hoặc ôm hoặc khoác vai, vô cùng thân mật.

Bạn hỏi tôi vì sao tôi lại dùng từ "nghe đồn" phải không? Vì tôi không nhớ gì cả, phải, tôi đã không còn nhớ gì nữa. Năm 27 tuổi tôi kinh qua một tai nạn chết đi sống lại, tôi đã lái xe đụng phải thành cầu trên cầu vượt, xe lật và lăn đi rất xa.

Tất nhiên bức ảnh ấy lại được đặt trên trang nhất các tờ báo, sau đó thế nào cũng có người chỉ hiện trạng xe lật thảm khốc đó mà nói với người cạnh bên: "Nhìn xem! Đây chính là báo ứng!"

Đáng tiếc, tôi lại không chết, sau khi hôn mê 24 ngày trời, tôi đã thức dậy như một kỳ tích, thế là lại có người chỉ tay lên trời chửi: "Sao ông không mở mắt ra hả?"

Nhưng những người đó nào biết được, tôi tuy không chết, nhưng Hàn Diệc Thành đã toi rồi, phải, hắn đã chết, từ khi tôi tỉnh dậy, trong đầu tôi chẳng còn chút ký ức của hắn ta nữa, thay thế vào đó là ký ức của một người đàn ông tên là Thừa Đức, rất dài, một ký ức trọn hai mươi ba năm.

Tôi không rõ đã có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không phân biệt nổi rốt cuộc mình là Hàn Diệc Thành, hay là chàng trai có tên Thừa Đức ấy.

Cha mẹ của Hàn Diệc Thành, ồ không, phải nói là cha mẹ của tôi, đã vạn phần thỏa mãn với việc chết đi sống lại của tôi, cho nên không hề quan tâm đến việc bây giờ tôi có phải đã quên béng mất họ hay không, họ nói chỉ cần tôi sống là đã quá đủ!

Lúc nghe thấy câu nói ấy, tôi bỗng dưng muốn khóc, vì trong ký ức của người đàn ông tên gọi Thừa Đức ấy, cũng từng có một cô gái nói như thế với anh ta, cô ấy bảo, cô chẳng quan tâm đến chuyện gì cả, chỉ cần tôi tiếp tục sống, vậy là đã quá đủ!

Bác sĩ nói bệnh tình của tôi cũng rất kỳ quặc, ông đã từng nhìn thấy những trường hợp mất trí nhớ, nhưng chưa từng có kiểu mất trí nào giống tôi, vì chẳng những khả năng đọc viết của tôi đã bị mất hẳn, hơn nữa còn quên luôn cả những việc có liên quan đến xã hội hiện đại.

Ông ta nói đúng, giờ tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên thấy chiếc hộp vuông trên tường bỗng xuất hiện những người nhỏ tí xíu, tôi đã kinh hãi đờ ra, cảm thấy vừa mới mẻ vừa khó hiểu, thế giới này sao lại có người nhỏ đến thế? Vả lại tôi còn rất hiếu kỳ, làm sao cho họ ăn được nhỉ?

Lần đầu tiên dùng điện thoại, tôi chỉ muốn xé toạc dây điện ra để tìm xem người đang nói chuyện với tôi nấp ở chỗ nào, về sau họ cho tôi một cái không có dây, tôi mới biết rằng, à thì ra vốn có một đồ vật thần kỳ nghe được ngàn dặm như thế...

Lần đầu tiên ngồi xe hơi, tôi thấy rất khó chịu, buồn nôn, muốn nôn ra, họ nói do tôi gặp tai nạn xe nên có sự sợ hãi trong tiềm thức với xe hơi, lúc đó tôi vẫn không hiểu cái gì là tiềm thức, về sau tôi mới rõ cảm giác khó chịu ấy không phải do tiềm thức gì gì đó, mà là do tôi bị... say xe...

Previous Page of 4Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended