Previous Page of 45Next Page

Phấn hoa lầu xanh (Phan 2 )

spinner.gif

Tiep theo phan 1 (Wattcode la 362520 )

 

Phần hai

"Thở than trăng ấy rớt thanh lầu"

 

Đoạn chêm

 

"Tự ngày đoạn đứt duyên thiên nọ 

Nhĩ nhàu chăn gối những tơ vương 

Bỏ mặc trăng tà rơi bên gác, 

Mộng với đêm lành hết từ đây."

Mười lăm 

Con gái Thái Úy đại nhân được gả cho nhị công tử nhà họ Tô, một công tử con nhà giàu có ở Tô Châu, lễ đón dâu được tổ chức thật long trọng, linh đình.

Chiêng trống vang trời, cờ bay phấp phới, nào người ngào ngựa, cả một đoàn dài ăn vận một màu khéo dài từ đầu phố tới cuối ngõ.

Dân thường và đám dân buôn ép dẹp lại hai bên đường, thi nhau thò cổ ra xem cuộc vui, đàn bà trẻ con núp dưới những ô cửa sổ, tít mắt lại mà bàn nọ luận kia.

Chú rể cưỡi trên một con ngựa trắng dũng mãnh, chốc chốc lại lắc qua lắc lại thân mình theo mỗi bước đi của con ngựa với vẻ dương dương tự đắc, lúc lại chắp tay đáp lễ người đi đường. Vẻ tự phụ ngông cuồng và hớn hở trong ngày cưới lộ rõ trên mặt.

Trên gác của lầu xanh lớn nhất, nổi tiếng nhất thành Tô Châu - Ngọc Hương Lầu - một đám các cô gái mặt hoa da phấn đang vẫy vẫy những chiếc khăn hay quạt tròn đủ màu, đứng trên gác chỉ chỉ trỏ trỏ, khúc khích cười trông xuống.

"Các chị ơi, nghe nói cô dâu của nhị công tử họ Tô có tiếng tăm lắm đấy! Cô ta là thiên kim tiểu thư, cành vàng lá ngọc độc nhất của quan Thái Úy đại nhân đấy! Từ nay về sau mấy vị thiếu gia nhà họ Tô hẳn là quan lộ thênh thang rồi." Nghễ Nhi tựa vào lan can mà nói, tâm trạng phức tạp, khuôn mặt trắng ngần xinh xắn bị lớp son trát lên tựa hồ như sắp chảy thành nước. Tuy nàng mới mười bảy, hãy còn rất trẻ, nhưng sắc đẹp đã chẳng thua kém gì hoa khôi của Ngọc Hương Lầu - cô nương Phấn Đại. Nhắc đến Phấn Đại, chính là nói đến trang tuyệt thế giai nhân, sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành do một tay Tần ma ma chăn dắt, cũng là át chủ bài của Ngọc Hương Lầu, là viên ngọc mà Tần ma ma hết lòng yêu quý.

"Phải đấy! Con gái của Thái Úy đại nhân kia mà, hơn nữa, nhà họ Tô kia cũng là nhà giàu bậc nhất nhì đấy Tô Châu! Về sau chẳng phải cần tiền có tiền, muốn quyền có quyền sao... chẳng phải là một tay che trời sao?" Cô nương Tư Tư nhìn xuống tấm thân mặc áo hỷ đỏ của nhị công tử họ Tô, tựa hồ nghĩ gì lung lắm, bần thần lẩm bẩm.

"Ha ha, ừ phải rồi, có tiền có quyền, cô sà vào đó mà âu yếm vuốt ve! Kêu Tô công tử ấy nhận cô về làm lẽ đi, nửa đời còn lại hưởng không hết vinh quang phú quý đâu!"

"Phải rồi, phải rồi!" Các chị em nhao nhao trêu cười cô.

"Nói linh tinh! Tôi... tôi chỉ nói chơi thôi, chứ có phải tôi muốn lấy chồng đâu!" Tư Tư đỏ rần hai má, vội vàng giải thích.

"Ái chà, lại còn nói không muốn! Tôi xem cô như sắp muốn lao xuống lầu ngay kia, mắt thì cứ đã dính chặt vào người ta rồi! Hôm nay ngày lành tháng tốt, thì cứ kêu Tô nhị công tử đến rước cô đi thôi, song hỉ lâm môn đấy!" Nói rồi, không rõ cô nương tinh nghịch nào lại ỡm ờ đẩy cô ta một cái, nửa người Tư Tư đã nghiêng qua lan can, suýt nữa thì ngã xuống dưới.

"Á..." Tư Tư thất thanh kêu lên.

Nhị công tử họ Tô đang hớn hở trên mình ngựa, chợt hiếu kì ngóng lên lầu gác.

"Ai cha, nhị công tử họ Ngô! Ngài quả là nhanh mắt thính tai! Em Tư Tư của chúng tôi nói đã phải lòng ngài rồi, ngài rước em ấy về một thể đi nhé!" Một cô nương vẫy vẫy khăn tay, hướng về phía nhị công tử mà gào lên. Tiếng cười đùa mỗi lúc một náo nhiệt. Rõ đúng là đàn bà con gái, Tư Tư thẹn thùng, chỉ kịp "ôi chao" một tiếng, rẽ đám người, che khăn tay lên mặt mà chạy đi, khiến mọi người lại được dịp cười ngả cười nghiêng.

Previous Page of 45Next Page

Comments & Reviews (8)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended