Xem trước of 79Tiếp theo >

Co hoc tro de thuong-Tuyet Nhung(Full)

spinner.gif

Thục Uyên lay người ông Phúc thật mạnh: 

- Ba ơi! Cứu con đi ba! 

Ông Phúc thản nhiên bưng tách trà uống từng ngụm nhỏ, ông hỏi: 

- Con có làm sao đâu mà bảo ba cứu? 

Thục Uyên càng lay mạnh hơn: 

- Trời ơi! Đại họa đến nơi rồi mà ba còn bảo không sao. Bà nội sắp đem con lên "đoạn đầu đài" rồi ba ơi. 

Ông Phúc suýt sặc khi Thục Uyên vừa dứt lời: 

- Con bảo sao? 

Thục Uyên chưa kịp đáp thì Thành Lộc ngồi gần đó chen vô: 

- Chị Hai nói quá đó ba! Bà nội chỉ bảo chị Hai chuẩn bị để tuần tới người ta đến coi mắt coi mũi gì đó thôi, chứ có làm gì chỉ đâu. 

Thục Uyên quay phắt lại nhìn em: 

- Em im đi, con nít con nôi biết gì mà nói! 

Thành Lộc xụ mặt ngồi im. Lớn hơn người ta có hai tuổi mà lúc nào cũng lớn lối. Thiệt tình! 

Ông Phúc đặt tách trà xuống bàn: 

- Sao ba không nghe nội nói gì cả? 

Thục Uyên giãy nảy: 

- Chờ nội nói thì lúa đời con rồi còn gì. Ba ơi! Ba cứu con lần này đi ba! Lâu nay, nhất nhất cái gì con cũng nghe nội. Nhưng lần này trời có đánh thì con chịu chứ con không nghe lời nội nữa đâu. 

- Được rồi, không việc gì phải cuống lên như thế. Giờ con muốn ba cứu con bằng cách nào đây? 

Thục Uyên buông gọn: 

- Ba cho con vào Sài Gòn học nghen ba? 

Ông Phúc giật mình: 

- Bớt giỡn đi con gái, mới sáng sớm ba không thích đùa đâu. Đùa như thế, ba ăn sáng chẳng ngon chút nào. 

- Con nói thật chứ không đùa! Ba đồng ý nghen ba! 

- Ba nghĩ con quên ý tưởng đó đi. Con gái một thân một mình, ba không muốn cho con đi xa. Hơn nữa, mẹ con mà nghe được sẽ xỉu cho xem. 

Thục Uyên nài nỉ: 

- Con vô đó đâu có một,mình, còn chú Hải trong đó nữa chi. Với lại, thiên hạ đi hà rầm mà có sao đâu. Ba ừ đi ba! 

- Gì mà mới sáng sớm đã bắt ba ừ với gật vậy, Thục Uyên? 

Tiếng bà Ngọc vang lên làm Thục Uyên giật mình quay lại: 

- Mẹ làm con giật cả mình, cứ tưởng là nội: 

Bà Ngọc thong thả ngồi xuống ghế: 

- Con chưa trả lời câu hỏi của mẹ. 

Thục Uyên vò vò chéo áo: 

- Con xin ba vào Sài Gòn học. 

Bà Ngọc ngồi lặng một lúc lâu rồi hỏi: 

- Mẹ có thể biết lý do vì sao không? Ở đây đâu có thiếu trường học đại học. 

- Con ... ba nói giùm con đi ba! 

Bà Ngọc nghiêm giọng: 

- Mẹ muốn con trình bày rõ ràng lý do. Nếu là lý do chính đáng thì mẹ chấp nhận. Còn không thì tốt nhất ngay từ bây giờ con hãy quên ý định vào Sài Gòn học đi. 

Hết cách, Thục Uyên đành nói thật lý do. Nhìn đôi lông mày của mẹ cau tít, Thục Uyên điếng hồn chẳng dám nhìn lên. Bưng tách trà thong thả nhấp từng ngụng nhỏ, bà Ngọc hỏi: 

- Vậy mẹ hỏi con, con nghe lời nội học nấu ăn có hại gì cho con không? 

- Dạ không! 

- Thế con nghe lời nội đi học đàn có hại gì cho con không? 

- Dạ không! 

- Thế ... 

- Thôi mẹ đừng có nói nữa! - Thục Uyên ngắt lời - Chuyện đó với chuyện này là hai chuyện khác nhau, sao mẹ có thể đem nhập vào được. Nói tóm lại, giờ hoặc là mẹ chợ con đi học, hoặc là con đi ... bụi, chứ nhất định con không nghe lời nội nữa đâu. 

- Con ... Thôi được, mẹ sẽ thuyết phục bà cho con đi học. Nhưng mẹ có điều kiện cho con. Suy nghĩ cho kỹ rồi hãy quyết định. Cố hết sức nhét cái valy to quá khổ của mình vào gầm ghế. Thục Uyên quẹt mồ hôi trán: 

- Mệt quá đi mất? Biết thế mình đã không tự ái, để tài xế đưa đi có phải hơn không. Thiệt là trăm sự chỉ tại cái thằng Lộc mà ra. 

Ngồi phịch xuống cái ghế ghi số đúng với vé xe Thục Uyên thỏ nhẹ. Sau bao đêm trằn trọc với điều kiện của mẹ cô đã quyết chí ra đi với lời hứa bốn năm theo học đại học đều phải đạt điểm tuyệt đối, không được phép nợ lại môn nào, không được quậy phá (cái này thì hơi quá đáng làm như Thục Uyên này là ... khỉ hổng bằng) và những điều khoản linh tinh đi kèm, nếu vi phạm cái gì thì ngay lập tức bị "gô cổ" lôi về quê và gả chồng không thương tiếc. Bao nhiêu là điều khoản linh tinh, mẹ ghi một tờ giấy dài còn hơn cá sớ Táo Quân, có trời mơi biết trong bốn năm đó Thục Uyên cô tránh được không.

Xem trước of 79Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (2)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị