Previous Page of 70Next Page

Nhat Ky Tinh Yeu

spinner.gif

Nhật ký tình yêu

Chapter 1

Câu chuyện dựa trên những tình tiết có thật của 1 người bạn của tôi, nhân vật tôi ở đây chính là người bạn đó, có thể gọi là nhật ký vì nó bắt đầu vào năm 2003 và vẫn còn tiếp diễn... 

Note: Chương 1 chủ yếu là để giới thiệu nhân vật, bối cảnh...

Ngày nảy ngày nay, "Mời quý khách nhập số báo danh và mã trường..." Tiếng hộp thư trả lời tự động đều đều từ cái 3200 làm tôi thấy thật hồi hộp bởi vì ngóng mãi 1 tháng nay kết quả tốt nghiệp cấp 2.

"Tổng điếm 56...", chưa nghe xong hết câu, tôi đã reo lên sung sướng, thế là ngày bước vào cổng trường Trần Phú không còn xa nữa. Lập tức, bỏ dở cả bát bún cá ngon lành, chạy và la hét như 1 thằng điên, tôi thông báo cho hòang thượng và hòang hậu chờ lĩnh thưởng (Ở nhà bố mẹ tôi rất thích được gọi như vậy, lúc nào xin tiền nó mới gọi

Đêm đó nằm mãi không ngủ được vì vui và hồi hộp, không biết Trần Phú là trường như thế nào nhỉ, nghĩ lại hồi đăng ký nguyện vọng 1 vào đây mà không phải Việt Đức cũng chỉ vì tin vào lời đồn: TRAI TRẦN PHÚ, GÁI VIỆT ĐỨC. Nằm mãi mà trong đầu vẫn cứ miên man những câu hỏi về trường mới, cuối cùng tôi cũng ngủ được.

Từ lúc bé, tôi đã luôn phấn đấu để cải thiện chiều cao vốn khiêm tốn 1m73, nặng 62 kg của mình. Nhớ hồi lớp 8, cứ 5hkém 15 là đã dạy để 5h là có mặt đầu tiên ở bể 4 mùa Trần Hưng Đạo vào mùa đông. Còn mùa hè cứ 2h chiều Sao Mai thẳng tiến..Bởi thế nên body của tôi cũng không tệ, phải nói là trong số đám bạn thì tôi có vẻ muscle nhất, khuôn mặt không phải là đẹp zai như Brad Pitt nhưng cũng đủ giúp tôi chinh phục bất cứ "em" nào mà tôi muốn. Khổ nỗi, từ lúc 4 tuổi đến bây giờ tôi chỉ có mỗi 1 kiểu tóc đầu cua quen thuộc, tóc rễ tre của tôi là di truyền giống hòang A ma, không lẫn vào đâu được, bởi thế mà sau bao lần củng cố niềm tin để tóc dài là bao lần bỏ cuộc giữa chừng.

Một ngày mới lại bắt đầu như bao ngày khác của lũ trẻ con trong ngõ nhà tôi. Cũng đã gần 2 tháng ăn chơi, nhảy múa rồi chứ đâu ít. 2 tháng qua là nỗi kinh hoàng của các bậc phụ huynh bởi những trò phá làng, phá xóm mà tôi, đứa gần như là ít tuổi nhất bày trò.

"Êu ku, hôm nay có trò gì mới đây? Thằng Kiên thối hỏi tôi

"Hay trưa nay làm tí Half Life, lâu lắm rồi không chơi..." Thằng Hiếu lên tiếng.

" Thôi, tao chán half life lắm rồi, trò khác đi." Sơn xì cắt ngang.

Bàn luận chán chê, 3 đứa nó ngóay lại nhìn tôi như thể đang đợi ý kiến cuối cùng. Thực ra tôi đã có trò mới từ lâu nhưng muốn cho các chiến hữu bàn bạc nên từ nãy đến giờ vẫn ngồi im.

"Hôm nay nóng quá, đợi buổi trưa mọi người đi ngủ, hội mình chơi hất nước đê!, mỗi đứa chuẩn bị 1 gáo rồi tự tìm chỗ lấy nước, chỉ được chạy trong ngõ, nói trước chỉ lấy nước sạch, đứa nào lấy nước bẩn cả lũ A lô sô, ok man?" Tôi làm 1 hơi dài.

"ok, thôi, chẳng nhẽ tao sợ mày" 3 đứa nó không hẹn mà cùng hưởng ứng.

Trong 4 đứa con trai chơi với nhau từ nhỏ,thằng Kiên, thằng Sơn lớn nhất, đều hơn tôi 2 tuổi, nhưng tôi toàn gọi mày tao với bọn nó, còn thằng Hiếu thì kém tôi 1 tuổi. Kiên thối là đứa đẹp trai nhất hội, mũi cao, da trắng bóc vì suốt ngày ở trong nhà, nó rất sợ ra ngoài trời vì sợ đen da, có lần vào nhà nó chơi, con bắt quả tang chú dùng Pond's ban đêm của mẹ. Đến năm lớp 6 mà chú vẫn ị bô. Thằng Sơn thì hiền, thật thà,ít nói, hơi thấp 1 tý, là trung tâm để tôi với thằng Kiên trêu chọc vì chuyên môn mặc quần đùi mà bác gái nó may cho từ cái rèm cửa nhà nó. Trông nó mặc cái áo khuyến mãi của Samsung với cái quần đùi màu tím có hoa là tôi không thể nhịn được cười. Nhưng nó cũng là đứa không thể thiếu vì không hiểu sao, thiếu nó là thấy mất vui thế nào ấy. Đứa còn lại là thằng Hiếu, bé nhất nhưng cũng "thâm nho" nhất, nó ít khi đá đểu thôi chứ cứ cất tiếng là lại có đứa tím ruột. Kiên thối đến lớp 6 còn ngồi bô cũng chỉ vì 1 lần đang ngồi enjoy trong nhà vệ sinh thì bị thằng Hiếu chọc tổ gián ( hồi đấy phần lớn mọi người trong xóm tôi vẫn dung hố xí 2 ngăn, chỉ có mỗi nhà tôi có vệ sinh riêng, sau này xóm mới góp tiền xây lại nhà vệ sinh), thế là không biết bao nhiêu con gián bay ra, chú sợ quá, phi ra ngoài giữa lúc đông người. Cả lũ có 1 trận cười vỡ bụng, còn thằng Hiếu bị tẩn mềm xương. Thành viên cuối cùng là tôi, đại ca chuyên đầu têu bày trò, không biết bao lần bọn nó bị bố mẹ chửi là sao lớn đầu mà để cho tôi chỉ đạo, nghe lời tôi thế. Đến bây h vẫn không hiểu đấy. Nếu như ở Sài gòn có Tứ quái, Đài Loan có F4 thì cách Rốn Rùa, Hà Nội không xa cũng có 4 đứa không chỉ đẹp trai mà còn nghịch ngợm có đẳng cấp.

Previous Page of 70Next Page

Comments & Reviews (36)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended