Previous Page of 24Next Page

tiểu yêu hậu 9 tuổi quyển 2-chương 32-42

spinner.gif

Quyển 2: Hoàng hậu chín tuổi thành
Chương 32 
Nhặt được mỹ nam tử
Dịch: Tử Long Thần Quân
Biên tập: Minakira
Nguồn: mannguyetyenlau

Một trận mưa to, không hề báo động trước đã rơi xuống.

Gió lốc gào thét, cây cối lắc lư. Tia chớp xẹt qua phía chân trời, sấm sét ầm vang.

Lãnh Loan Loan thở dài, đôi mắt hắc bạch phân minh nhìn phía trước có cái miếu thờ rách nát, bèn bay vút vào. Thân ảnh lửa đỏ chớp nhoáng trên không trung, mê hoặc ánh mắt người khác.

Bóng dáng màu đỏ đặt chân vào miếu thờ, mái tóc bị mưa xối rối tung trên người. Quần áo dán trên người, hiện ra dáng người linh lung mạn diệu. Bàn tay giũ giũ vài sợi tóc trên trán, phủi đi một thân dính đầy nước mưa. Nàng quay đầu nhìn cơn mưa càng lúc càng lớn, mi lại nhíu chặt. Không ngờ được phen rời cửa lại gặp thời tiết xấu đến như vậy. Nhìn mưa lớn thế này chưa thể tạnh nhanh chóng được, nàng vẫn là vào miếu chờ mưa nhỏ rồi đi thì tốt hơn.

Tuy rằng một thân ẩm ướt, nhưng nàng không thấy chật vật. Đi vào miếu thờ, trong miếu, hai tượng phật cao cao nhìn xuống vạn vật thế gian. Có lẽ là đã lâu không có người sửa sang, đồ đạc đã suy tàn không ít, lộ ra đường vân tàn tạn màu đen. Mái ngói trên nóc miếu cũng không đầy đủ, nước mưa rơi xuống từ những vết nứt, rơi trên mặt đất phát ra thanh âm lanh lảnh. Một ít mạng nhện vắt vẻo nơi vách tường góc miếu, vẻn vẹn chỉ có một cái bàn đầy vết nhơ. Một góc miếu có một đống cỏ khô, có lẽ là do khất cái làm ra.

Lãnh Loan Loan nhìn chung quanh một vòng, không phát hiện được chiếc ghế nào có thể nghỉ tạm. Hai tay ôm ngực, đứng ở cạnh cửa nhìn chăm chú vào màn mưa.

“Khụ khụ…”

Đột nhiên, trong miếu truyền đến tiếng ho khan của nam tử.

Lãnh Loan Loan nhíu mi, nhìn quét bốn phía, cuối cùng dừng ở đám cỏ rơm. Nhìn qua, bước đến gần.

“Ai ở bên trong?”

Đi đến cạnh đám cỏ, nàng nhìn chằm chằm vào mặt trên, lạnh lùng hỏi.

Đám cỏ lặng im, sau đó, lại là một tiếng ho khan truyền ra:

“Khụ khụ…”

Lãnh Loan Loan cúi đầu, lại ngẩng đầu, ánh mắt di chuyển. Bàn tay duỗi ra, tay áo bào giương lên, đám cỏ rơm bị nội lực đánh văng ra, lật tung sang hai bên. Thân ảnh một nam nhân lộ ra, hắn ngồi dưới đất, mái tóc rối xù, che gần hết khuôn mặt.

“Ngươi là ai?” Lãnh Loan Loan nhìn nam nhân, thờ ơ hỏi.

Nhưng nam tử chỉ tiếp tục cúi đầu, phát ra từng trận ho khan khó chịu.

“Ngẩng đầu lên.”

Lãnh Loan Loan giơ tay lên, mái tóc nam tử bị chưởng gió quét qua, hỗn độn bay lên, lộ ra cái trán trắng bệch.

Lãnh Loan Loan nhíu mi, không phải là choáng chứ? 

Lại tiến lên vài bước, vươn tay nắm cổ tay nam tử, bắt mạch cho hắn. Ai ngờ nam tử phản xạ tính né tránh, cũng không nhớ tới toàn thân đã mất lực, ngã mình vào một bên, đầu phịch một tiếng đập vào tảng đá, nhất thời hôn mê bất tỉnh.

Lãnh Loan Loan sửng sốt, cảm thấy không biết nên khóc hay cười. Ngất như thế sao? Nhưng cũng tốt, nàng dễ xử lí hơn. Đưa tay lật mớ tóc của hắn ra, ngẩng mặt hắn lên, chợt ngẩn ra, không ngờ nam nhân này khá tuấn mỹ. Nếu rửa sạch vết bẩn trên mặt, có lẽ sẽ càng đẹp hơn. Chỉnh lại cơ thể nghiêng đổ của hắn tựa vào trên tường. Cầm tay hắn bắt mạch, nhíu mi. Chết tiệt, mạch đập loạn. Lại thử sờ vào trán hắn, hơi nong nóng, hơi sốt. Xem dáng vẻ của hắn,
Previous Page of 24Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended