Previous Page of 5Next Page

truyen teen cam dong

spinner.gif

Anh này.....- Cô gái ngập ngừng nói - Hình như.....em thấy.....dạo này anh có vẻ lạnh lùng với em.....
- Sak....Lắm chuyện. - Chàng trai cắt lời cô gái mà vẫn không thèm quay ra nhìn cô.
Mắt cô gái rưng rưng và rồi hai hàng lệ cháy xuống.......
- Hay.....anh.....anh......đ..ã......có người khác rồi?
Lúc này, chàng trai đứng hẳn dậy, vẫn không quay lại....
- Tôi nghĩ rồi. Tôi tự hỏi tại sao tôi lại thích cô cơ chứ? Cô chẳng có cái gì xứng với tôi cả. Chắc là tôi muốn chơi trội với hội bạn nên mới chọn cô. Nhưng giờ tôi không chịu nổi nữa rồi, cô là một con người chán ngắt, chả thú vị gì cả. Có nói với cô cũng vô ích thôi. Đừng mơ mộng nữa. Thế nhé! Tôi về đây...
Nói rồi chàng trai rảo bước về phía trước. Hết.....Hết cả rồi....Tất cả như sụp đổ trước mặt cô gái.....Rào!!! Một trận mưa ào ào trút xuống. Bước đi giữa cơn mưa buốt giá, xung quanh cô mọi người đang vội vã chạy đi tìm chỗ trú chân. Chỉ có mình cô gái lững thững bước đi. Mọi thứ xung quanh nhoà dần cùng nước mắt của cô gái......
Sáng hôm sau, không ai thấy chàng trai và cô gái ở trường, cũng không biết hai người ở đâu.
Chàng trai tên Quân-đội trưởng đội bóng rổ của trường. Bố là người Hàn, mẹ là người việt Nam nhưng từ bé đã sang Hàn sinh sống, do đó mà hầu như họ hành của Quân đều bên Hàn. Nhưng vì có dự án lớn thực hiện bên Việt Nam và mẹ cũng muốn về thăm quê hương nên Quân được học ở ngôi trường này. Quân là mẫu người lý tưởng của các cô gái trong trường - đẹp trai, học giỏi, nhà giàu - nhưng Quân đã chọn Như Anh, một cô gái rất bình thường.
--Như Anh--
Sau chuyện hôm qua, tôi bị ốm nặng.....Không tin nhắn, không một cú điện thoại.Nếu như trước chắc hẳn Quân đã gọi điện không thì cũng nhắn tin hỏi thăm....
Nhưng giờ đã khác rồi, Quân đã có người khác, Quân không còn thuộc về tôi nữa. Quân nói đúng, nếu đem tôi ra so sánh thì tôi chẳng có điểm nào xứng với Quân cả. Tôi đã luôn tin tưởng vào một tình yêu cổ tích, chuyện tình giữa chàng hoàng tử và cô bé Lọ Lem. Tôi đã mơ một giấc mơ đẹp, một giấc mơ nhiều người ao ước trong một thời gian dài. Thế là quá đủ đối với tôi. Vậy tôi còn đòi hỏi gì nữa ở anh nữa. Tất cả bây giờ chỉ là quá khứ..
Sẽ không có chuyện gì nếu hôm ấy, tôi không phát hiện ra Quân đang ôm một cô gái khác ở sân sau, trước lúc đó, Quân còn tươi cười với tôi và bao tôi ngồi đợi để anh mua đồ ăn về. Khi trở về cangteen, đầu óc tôi choáng váng, bao nhiêu câu hỏi cứ quanh quẩn ở trong đầu. Quân về, vẫn nụ cười ấy, trên tay là một hộp đồ ăn, anh cười như không có chuyện gì xảy ra. Tôi hỏi lý do khiến anh đi mãi mới về thì anh đặt mạnh hộp cơm xuống rồi quát
- Em ăn thì ăn, không ăn thì thôi, hỏi lắm thế! rồi anh đi.
Bắt đầu từ lời nói ấy, tôi đã tự nhủ, anh không còn như lúc trước nữa..Nhưng vì sao tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng anh đã không còn yêu tôi.
Cầm điện thoại trên tay, tôi phân vân không biết có nên nhắn cho anh không nhỉ? Đắn đo một hồi, cuối cùng tôi cũng viết tin. Vừa bấm máy, tôi vừa khóc......
- Anh ak', anh nói đúng. Em chẳng có gì xứng đánh với anh cả. Có em bên cạnh chỉ làm anh thêm mất mặt. Em quyết định rồi, chúng ta chia tay đi. Vậy là tốt cho cả hai. Chúc anh luôn hạnh phúc và tìm được người xứng đáng với anh.
--------------------------------------------
4 ngày sau, tôi khỏi bệnh và đi học như bình thường. Vừa thấy tôi tới, con bạn ngồi cùng bàn kéo xuống rồi nói:
- Hôm qua, có con bé nào cứ đứng

Previous Page of 5Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended