Previous Page of 210Next Page

Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa

spinner.gif

Chương 30: Sự thật

Cuối cùng thì Anh Kỳ cũng giành được quyền làm người mẫu đãi diện cho tập đoàn Nguyên Thành Phong. Trở thành người mẫu đại diện cho tập đoàn cũng đồng nghĩa với việc tất cả các sản phẩm từ mỹ phẩm, thời trang, trang sức ….đều gắn hình ảnh của cô. Xem như trong tay cô ta đang nắm tiền tỉ do hợp đồng mang lại.

Tất cả các báo đều chụp hình và đăng tin tức này.

Minh Thùy cầm tờ báo trong tay siết chặt, ghiến răng tức giận nói:

-  Thật là tức chết được mà. Rõ ràng hợp đồng đó là của chị mà cô ta lại cướp lấy.

Đình Ân sau thời gian buồn bã, được Thiên Minh an ủi chở che cô đã bớt buồn. Bây giờ nghe tin tức này cô cũng thấy bình thản. Thấy Minh Thùy tức giận, cô chỉ khẽ cười bảo:

-  Thôi bỏ đi. Chuyện cũng đã qua, dù không có hợp đồng này thì cũng còn hợp đồng khác. Từ nay chị em mình chăm chỉ hơn thì lo gì người ta không biết đến.

-  Nói vậy nhưng em vẫn thấy tức – Minh Thùy vẫn cảm thấy ấm ức.

-  Cậu xem, vua không gấp mà thái giám lại gấp kìa – Đình Ân cười trước bộ dạng trẻ con của Minh Thùy rồi quay lại nhìn Hiểu Đồng nói.

-  Em đừng lo, vẫn chưa chính thức kí hợp đồng thì Đình Ân vẫn còn có cơ hội giành lại hợp đồng đó – Hiểu Đồng cười nhạt rồi chậm rãi nói.

Minh Thùy và Đình Ân kinh ngạc nhìn Hiểu Đồng.

-  Cậu nói thật sao? – Đình Ân nghi ngại hỏi.

-  Chị, làm cách nào mà giành lại được  - Minh Thùy không giống Đình Ân. Nghe đến việc có thể lấy lại hợp đồng thì mắt sáng rỡ, vội hỏi dồn – Chị nhờ anh Vĩnh Thành à?

Hiểu Đồng lắc đầu, cô khẽ cười nói:

-  Bây giờ vẫn chưa tới lúc, khi nào tới lúc mình sẽ nói.

Tuy Hiểu Đồng nói như thế nhưng mọi việc vẫn chưa có gì chắc chắn cho nên Minh Thùy vẫn cảm thấy ăn năn vô cùng. Dù rằng việc đền bù đã được Vĩnh Phong giải quyết nhưng việc làm mất hợp đồng đều là lỗi của cô. Nhưng càng nghĩ cô càng thấy giận cái tên khốn khiếp kia hơn. Nếu không phải hắn ta hành hạ cô đến mệt mỏi thì cô đâu có lười biếng đến nỗi không đi xem kỹ lại lịch làm việc để đến nỗi mắc bẫy người ta như vậy. Cô cắn thiệt mạnh vào cái gối trên sofa, nghĩ đến tên Quốc Bảo đó mà ra sức cắn cắn, ánh mắt nheo lại, mũi hỉnh lên. Nhất định nhất định cô phải cho tên này một bài học mới được.

Đúng lúc đó thì điện thoại reo lên, nhìn thấy tên người gọi mình, cô gườm mắt bấm nút tắt. Nhưng ngay lập tức điện thoại lại lần nữa reo lên không ngừng khiến người nghe phải bực bội, Minh Thùy đành bấm nút nghe, sẵn giọng nói:

-  Có chuyện gì?

-  Tại sao giờ này mà cô chưa đến. Bộ cô muốn chết à – Tiếng Quốc Bảo vang lên trong điện thoại.

-  Phải đó, tôi đang muốn chết đây. Nói cho anh biết từ bây giờ tôi sẽ không bao giờ đến dọn dẹp cái sở rác của anh đâu. Anh muốn thì cứ đi kiện đi, tôi đi hầu. Tôi thà ở tù còn hơn là nhìn thấy cái bản mặt của anh. Đồ xấu xa đồ đáng ghét. Tôi ghét anh – Minh Thùy cũng tức giận quát lên trong điện thoại, trong giọng có phần vỡ òa muốn khóc, cô lầm bầm chửi rủa.

Previous Page of 210Next Page

Comments & Reviews (113)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended