Previous Page of 4Next Page

Đánh cược trái tim (Full)

spinner.gif

 

Chương sáu : Màn năm – Thương cho roi cho vọt

 

 

 

 

  Trong tâm lý tội phạm học có 1 hội chứng,gọi là hội chứng Stockholm,đã được thế giới công nhận.Hội chứng này sở dĩ có tên gọi như vậy bắt nguồn từ 1 vụ cướp ngân hàng năm 1973,tại Stockholm,Thụy Điển.Đây là tên khoa học của 1 hội chứng mà nạn nhân lại nảy sinh tình cảm với tội phạm bắt giữ mình.Hay có thể nói 1 cách đơn giản là hội chứng yêu ngược,càng bị đối xử tàn nhẫn,càng bị ngược đãi nhưng lại nảy sinh tình cảm với người ngược đãi mình.Nói 1 cách cổ lỗ theo kiểu của các cụ đã ngồi trên nóc tủ của nước ta là “Ghét của nào trời trao của ấy.”

  Xét 1 cách toàn diện,triệu chứng tâm lý này đã được chứng minh và kiểm nghiệm qua rất nhiều trường hợp,cho nên chắc chắn là hiện tượng có thật,có khả năng xảy ra.Vì theo các nhà tâm lý học lý giải hiện tượng này xuất phát từ trạng thức tự vệ tự giác,hoặc tự phát của người bị hại,họ có biểu hiện xây dựng mối quan hệ mất thiết với kẻ bắt cóc,và hoàn toàn ko bị áp lực khi đang bị bắt giữ.Hay nói 1 cách khác,vô thức yêu người hại mình.

  Cái điều này nghe thì vô cùng vô lý,cứ như là biến thái,nhưng thực tế đã chứng minh là chuyện hoàn toàn có thật,bởi rất nhiều ví dụ điển hình trên thế giới.Hơn nữa vốn cuộc sống toàn những điều rất vô lý,ví dụ bạn có thể ghét cá kho nhưng lại thích ăn sushi,bạn có thể thấy trời vừa có thể mưa,lại có thể nắng,bạn có thể thấy rất nhiều trường hợp con nít có hành vi muốn chọc phá bắt nạt người mà mình thích..Đó cũng có thể coi là 1 biểu hiện của hội chứng Stockholm.Cho nên,nói Việt Nam ko phát hiện ra hội chứng này,là vô cùng sai lầm.Cũng có rất rất nhiều tình yêu điển hình,bắt đầu từ những hành động thù địch.Vậy bạn bắt đầu từ “ghét” ko có nghĩa sẽ ko có khả năng kết thúc là “yêu”.

 

 

  “Làm gì mà ngồi thần người ra thế?” Duy tiến lại ngồi cạnh thằng bạn quí tử.

  “Ko có gì!” Tú nói tay vẫn cầm cốc rượu trong tay mân mê.Tối thứ bảy,nhìn mấy thằng bạn thân đang gào thét,đứa thì đang uống rượu với gái,đúng là cuộc sống bình thường đây rồi.Nhưng nghĩ lại cái màn kịch hay lúc chiều vẫn ko khỏi bàng hoàng và sửng sốt.Cứ như mình vừa từ 1 thế giới khác trở về.

  “Ko phải đang nhớ người ta đấy chứ?” Duy tay vuốt cằm nhướng mày nhìn thằng bạn.Lâu rồi ko thấy nó dẫn gái theo.Dù mỗi tuần đổi 1 cô,nhưng cũng là có,tối thứ 7 sao lại nỡ để cô đơn?

  “Nhớ cái gì mà nhớ!Tao thoát khỏi cô ta đã cảm thấy mình đặc biệt may mắn rồi!” Tú quay sang nhìn thằng bàn rủa xả.

  “Lại sao đây?Tao đã bảo mà,cô ta đúng là khắc tinh của mày!” Duy nói vừa cười.Xem ra lần cá cược này,hoàn toàn ko uổng.

  “Mày ko biết 1 tuần nay tao thảm thế nào đâu!” nói tới đây,đột nhiên thấy ko ổn.Lẽ nào lại nói là mình bị cô ta hại rất rất thê thảm.Mỗi tuyệt chiêu đều bị cô ta 1 chân đạp cho dẹp lép như con tép.Còn gì là sĩ diện đàn ông nữa?Ko!Ko được nói!Tuyệt đối ko được nói!!Có chết cũng phải nuốt vào trong.

  “Sao?” Duy nhướng mày khuôn mặt gian tà nhìn biểu hiện trên gương mặt của Tú,có vẻ như tuần vừa rồi bị chơi cho thê thảm lắm.

  “Ko có gì!!” Tú nói,cầm cốc lên uống một ngụm.Đôi mắt anh lơ mơ lướt khắp phòng,cuối cùng nhỡ đập vào mắt là chiếc áo quá hot của cô nàng đang ấp ủ thằng bạn thân của anh ở góc phòng.Ôi lại đồ lót..Điên mất!!!!

Previous Page of 4Next Page

Comments & Reviews (17)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended