Lan Tử Ngọc nhìn bộ dạng không rõ chân tướng của Đổng Chí Cương, cười giải thích: “Mẹ của Mục Trạch là bạn của chị, biết nhau nhiều năm rồi.”

Đổng Chí Cương gật đầu cười, quay đầu liếc Lương Mục Trạch một cái. Lừa gạt, chỉ cậu có thể lừa gạt!!!

“Lúc Hạ Sơ tới thành G, không chỗ nương tựa, liền đưa phòng này cho Hạ Sơ ở, Mục Trạch, cảm ơn cháu đã chăm sóc Hạ Sơ nửa năm qua.”

“Phụt.” Đổng Chí Cương phun hết cả ngụm trà lên mặt của Lương Mục Trạch.

Lương Mục Trạch phản xạ có điều kiện nhắm mắt lại, trên mặt không nhìn ra hỉ nộ dính đầy nước.

“Chị dâu, chị nói cái gì?”

Lan Tử Ngọc hơi sững sờ nhìn hai người, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy mình nói không sai? “Chị nói, cám ơn Mục Trạch chăm sóc Hạ Sơ... Thế nào?”

“Chị dâu có ý là, phòng của Hạ Sơ là của Lương Mục Trạch hay sao?” Hai người ở chung? Ở chung? Ở chung? Khó trách liên trưởng cũ tức giận như vậy, nếu đổi lại là tôi, sẽ lột da cậu ta!!! Tuyệt không dễ dàng tha thứ!!!

“Cô à, cháu đi rửa mặt.” Lương Mục Trạch nhìn chằm chằm Đổng Chí Cương, thanh âm lạnh lùng.

Không khí rất lúng túng, Đổng Chí Cương không để ý tới Lương Mục Trạch, Lương Mục Trạch cũng không để ý Đổng Chí Cương. Bọn họ chỉ ngồi 20 phút rồi rời đi. Dọc theo đường đi, ai cũng không để ý tới ai, nhiệt độ trong xe rơi xuống điểm âm, tài xế run run rẩy rẩy lái xe, không nói câu nào, chỉ sợ nói sai sẽ bị mắng.

Hạ Sơ không muốn cho Lan Tử Ngọc đi, bà cũng không nỡ bỏ con gái, chỉ có thể bỏ mặc mình Hạ tướng quân lẻ loi hiu quạnh ở thành N, mặc cho ông gọi điện thoại thúc giục bà trở về mỗi ngày, bà cũng không chút cử động.

Cuối cùng đã tới lúc Hạ Sơ được nghỉ, thời gian ba ngày, cô dẫn Lan Tử Ngọc đi lòng vòng các khu ở thành G, chụp hình, nếm thử vài món ăn, thời gian ba ngày ào ào chảy qua như nước. Lúc trước luôn mong ngày nghỉ cô đơn trôi qua nhanh. Nhưng hôm nay, thời gian tốt đẹp lại qua cực nhanh.

Đến ngày Lan Tử Ngọc đi, Hạ Sơ không dám khóc, sợ mẹ lo lắng, cười hì hì ôm bả vai của bà nói giỡn: “Nếu như không phải bởi vì đồng chí lãnh đạo không thể rời bỏ mẹ, con sẽ không để mẹ đi đâu.”

“Ở thành G thế này được không? Vừa chịu khổ, vừa chịu tội, đặc quyền cũng mất, có muốn trở về không?” Lan Tử Ngọc lau nước mắt nói.

“Mẹ đừng như vậy, mới nửa năm, trước sau vẹn toàn, tối thiểu đủ một năm mới có thể đi. Con sẽ chăm sóc cho mình thật tốt.”

Lan Tử Ngọc than thở, không nói gì nữa, nhận lấy hành lý lên máy bay.

Máy bay vừa mới bắt đầu trượt đi, Hạ Sơ liền khóc lên. Lúc chia tay luôn có quá nhiều điều không nỡ, luôn rất khổ sở rất đau buồn.

Sau mùng 7 tết, Hạ Sơ trở lại bệnh viện, chuyện thứ nhất chính là bị chủ nhiệm gọi lên phòng làm việc. “Điều tạm? Đi đâu”