Xem trước of 2Tiếp theo >

Người lái đò sông đà - Nguyễn Tuân

spinner.gif

Nguyễn Tuân là nhà văn mang nặng lòng hoài cổ. Là một trí thức giàu lòng yêu nước và tinh thần dân tộc, Nguyễn Tuân luôn gắn bó với những giá trị văn hoá cổ truyền của dân tộc. Chính vì thế trong sáng tác của mình, ông thích viết về vẻ đẹp riêng của thời xưa với những phong tục, những thú tiêu dao hưởng lạc lành mạnh và tao nhã như: uống trà, nhắm rượu, chơi hoa... và những cách ứng xử giữa người với người mang tính nghi lễ... Tất cả điều này, chúng ta dễ dàng tìm thấy trong phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân trước và sau Cách mạng. Trước Cách mạng ông đi tìm cái đẹp của thời xưa còn sót lại. Còn sau Cách mạng ông không đối lập xưa với nay; cổ với kim mà tìm thấy sự gắn bó giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.

Cái hay của tác phẩm "Người lái đò Sông Đà" là ở chỗ ông đã tìm vẻ đẹp xưa trong một không gian - thời gian hiện đại. Tác phẩm "Người lái đò Sông Đà" ra đời trong những năm đất nước ta tiến hành xây dựng lại miền Bắc và vùng đất Tây Bắc nói riêng đã có sự thay da đổi thịt. Vì vậy, những hình tượng chính trong tác phẩm rõ ràng mang hơi thở của thời đại. Đấy là con sông Đà với những nét duyên dáng, thơ mộng, trữ tình; đấy là những con người lao động tài hoa, anh dũng. Tuy nhiên, chúng ta cũng nhận thấy rằng "Người lái đò Sông Đà" vẫn còn mang "cốt cách của một thời vang bóng" trong phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân.

1. Tác phẩm: Người lái đò sông Đà:

+ Thể loại: Tùy bút : Xem phần Tri thức đọc- hiểu ( trang 159 - SGK ) 

+ Xuất xứ: Bài tùy bút được in trong tập Sông Đà (1960). 

+ Hoàn cảnh ra đời:Thành quả thu hoạch được trong chuyến đi gian khổ và hào hứng tới miền Tây Bắc rộng lớn, xa xôi. 

+ Tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật độc đáo của NT: uyên bác, tài hoa, không quản nhọc nhằn để cố gắng khai thác kho cảm giác và liên tưởng phong phú, bộn bề, nhằm tìm ra những chữ nghĩa xác đáng nhất. 

+ Cho thấy diện mạo của một NT mới mẻ, khao khát được hòa nhịp với đất nước và cuộc đời (không giống với NT trước CM, con người chỉ muốn xê dịch cho khuây cảm giác "thiếu quê hương") 

+ Cảm hứng chủ đạo: Nhiệt tình ca ngợi Tổ quốc, ca ngợi nhân dân của một nhà văn mà trái tim đang tràn đầy niềm hứng khởi khi thấy nay mình đã có đất nước, mình đã không còn "thiếu quê hương".

II/ Đọc - hiểu văn bản:

1. Hình tượng con sông Đà

a. Một con sông hung bạo:

- Quan sát công phu, tìm hiểu kĩ càng để khắc họa sự hung bạo trên nhiều dạng vẻ:

+ Lòng sông có quãng hẹp như chiếc yết hầu bị đá bờ sông dựng vách thành... 

+ Trong khung cảnh mênh mông hàng cây số của một thế giới đầy gió gùn ghè, đá giăng đến chân trời và sóng bọt tung trắng xóa. 

+ Những cái hút nước xoáy tít lôi tuột mọi vật xuống đáy sâu. 

+ Những trùng vi thạch trận sẵn sàng nuốt chết con thuyền và người lái. 

+ Âm thanh luôn thay đổi: oán trách nỉ non à khiêu khích, chế nhạo à rống lên.

- Vận dụng ngôn ngữ , kiến thức của các ngành, các bộ môn trong và ngoài nghệ thuật để làm nên hàng loạt so sánh liên tưởng, tưởng tượng kì lạ, bất ngờ.

+ Hình dung một cảnh tượng rất đỗi hoang sơ bằng cách liên tưởng đến hình ảnh của chốn thị thành, có hè phố, có khung cửa sổ trên "cái tầng nhà thứ mấy nào vừa tắt phụt đèn điện". 

+ Tả cái hút nước quãng Tà Mường Vát: "nước thở và kêu như cửa cống cái 

bị sặc...ặc ặc lên như vừa rót dầu sôi vào." 

+ Lấy hình ảnh "ô tô sang số nhấn ga" trên "quãng đường mượn cạp ra ngoài bờ vực" để ví von với cách chèo thuyền vượt qua chỗ nguy hiểm 

+ Tưởng tượng về cú lia ngược của chiếc máy quay từ đáy cái hút nướcà cảm thấy có một cái thành giếng xây toàn bằng nước sông xanh ve một áng thủy tinh khối đúc dày.

Xem trước of 2Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị