Previous Page of 17Next Page

SỰ MỀM MẠI DƯỚI QUÂN TRANG

spinner.gif

Hạ Sơ cúi đầu, tăng nhanh bước chân đi qua. Trời mới biết, cô ngượng ngùng cỡ nào. Da mặt cô mỏng lắm. Trước mặt anh, lại gọi cô là chị dâu. Khóe miệng của anh không keo kiệt nhếch lên, trong mắt viết đầy dương dương hả hê. Ý là đang nói, xem xem vợ tôi nè, xinh đẹp lắm.

Đến dưới lầu nhà của Lương Mục Trạch, Hạ Sơ đứng lại không đi. “Được chưa? Tôi muốn đi về.”

“Đưa anh lên lầu.” Giọng nói vô cùng lẽ thẳng khí hùng, không hề cảm thấy xấu hổ.

“Anh là nam mà, không phải anh đưa em sao?”

“Nhất định phải như vậy?”

“Nói nhảm, anh có thấy ai da mặt dày như anh không, bảo bạn gái đưa mình về nhà...” Mới vừa nói xong, Hạ Sơ liền hối hận muốn cắn đầu lưỡi. Mình đang làm gì vậy!! Mình mới là da mặt dày.

Lương Mục Trạch cười đặc biệt vui vẻ “Vậy em đưa anh trước, rồi anh lại đưa em.”

Còn đưa, vậy tối nay không cần làm gì khác, mười dặm đưa tiễn thôi.

Đứng ở trước cửa nhà Lương Mục Trạch, Hạ Sơ nói: “Vậy được anh, anh không cần đưa tôi, tôi tự trở về.”

“Không ngủ được, em trò chuyện với anh đi.”

“Nói gì?”

Lương Mục Trạch không trả lời, lấy chìa khóa ra mở cửa rồi đẩy Hạ Sơ vào. “Nói gì cũng được.”

Tay Hạ Sơ rốt cuộc bị buông ra, tay đã ra rất nhiều mồ hôi. Hoạt động năm ngón tay một chút, xác định không bị cứng. Hạ Sơ đi tới bên sofa ngồi xuống, vắt chân lên nhau đặt lên bàn trà, hai cái chân còn lắc qua lắc lại, “Rót cho khách ly nước.”

Lương Mục Trạch theo lời rót một ly nước lọc. Hạ Sơ đi một đường, vừa khát vừa mệt, bưng cái ly uống một hơi cạn sạch. Nước ấm vừa vặn, không nóng cũng không lạnh.

Lương Mục Trạch ngồi bên cạnh Hạ Sơ, đầu ngửa ra đặt ở trên lưng sofa, nhắm mắt lại. Hạ Sơ nhìn gò má của anh, lông mày đen đặm, lỗ mũi cao thẳng, môi mỏng có sức sống, khuôn mặt có góc cạnh đặc biệt dễ nhìn.

“Đẹp trai không?”

“Đẹp.” Hạ Sơ nói nhẹ.

Lương Mục Trạch mở mắt, một tay chống ghế sa lon dựa người tới, cười như không cười nói: “Mê muội rồi sao?”

“Không có.” Hạ Sơ từ từ lui thân thể ra sau. Lông mi thật dài của cô chiếu ra một cái bóng dưới ánh đèn, nháy mắt, làn sóng chớp động, lỗ mũi cao thẳng, đôi môi thanh tú, cằm hơi nhọn da thịt trắng nõn. Lương Mục Trạch tỉ mỉ nhìn.

“Mê muội rồi sao?” Hạ Sơ y theo lời của anh, tự đắc hỏi giỡn.

“Uh.” Lương Mục Trạch thành thực gật đầu.

“Khụ.” Hạ Sơ vội vàng đẩy anh ra, gương mặt ửng hồng. Tiếp tục như vậy nữa, sẽ xảy ra cái gì ai cũng không dám bảo đảm. Ánh mắt của cô nhìn về nơi khác “À, chưa buồn ngủ sao?”

“Chưa.” Lương Mục Trạch ngồi lại đàng hoàng. Đặt đầu ở trên lưng sofa.

Previous Page of 17Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Media

Who's Reading

Recommended