Xem trước of 40Tiếp theo >

bong bong mua he tap 2

spinner.gif

Bong Bóng Mùa Hè Tập 2 - Minh Hiểu Khê  

(Truyện từ http://sachtruyen.xtgem.com) - Thuvien-ebook.com 

Chương 1

 

Phòng nghỉ đài truyền hình HBS.

 

Không khí căng thẳng khiến người ta ngạt thở...

 

"Tại sao lại lừa tôi?"

"Tôi và em..."

 

Giọng Âu Thần khô khốc, tắc nghẹn. Nhìn vào dấu đôi môi vừa mới được hôn của cô, cậu khép mắt lại, cố gắng ép cơn hỏa khí thịnh nộ trong lòng ngực xuống, "đúng là trước đây tôi và em đã từng bên nhau, tại sao em không kể cho tôi biết? Tại sao khi tôi hỏi chuyện, em lại lừa dối tôi?"

 

Trái tim Doãn Hạ Mạt âm ỉ nhức nhối.

 

Cô không nói nổi, mà cũng chẳng biết nên nói thế nào. Cứ nghĩ anh đã bị mất ký ức rồi, chỉ cần đừng ai nhắc đến là anh sẽ không bao giờ nhớ lại, những tình cảm và đau khổ trong dĩ vãng sẽ như làn khói tan đi. Nhưng, anh vẫn là con người cố chấp, vẫn kiên trì tìm kiếm, lần giở dấu tích của quá khứ.

 

Lặng nhìn theo vẻ mặt tức giận và lạnh lùng của Âu Thần, cô ngẩn ngơ như người mất hồn.

 

Thực sự cô có thể quên hẳn anh sao? Trong những tháng ngày qua, cô thật sự không còn chút tình cảm gì với anh sao? Nhưng cô thực sự không muốn tái diễn cuộc sống của năm năm về trước, nó giống như loài dây leo bám chặt vào thân cây lớn, một khi cái cây ấy chết đi thì thân dây leo mất ngay chỗ dựa, chỉ còn có thể chờ ngày chết mà thôi.

 

Những ngón tay siết chặt, Doãn Hạ Mạt tránh ánh mắt bám riết của Âu Thần, gạt bỏ nỗi đau trong lòng, cô hạ giọng nói:

"...Vì không có gì cần phải nói với anh."

 

Âu Thần bối rối, anh nghẹn ngào:

"Cái gì gọi là không có gì cần phải nói"?!...mà cứ cho là em cảm thấy không cần thiết nữa đi, em có quyền gì mà lừa dối tôi chứ?"

 

Từng cơn, từng cơn tê tái trong lồng ngực.

 

Bỗng nhiên anh cảm thấy mình như một thằng hề trên sân khấu, ký ức mà anh đã phải dành toàn bộ tình thần và sức lực đi tìm kiếm, trong mắt cô ấy chỉ là một đoạn quá khứ " không có gì cần phải nói" mà thôi.

 

Nhìn bộ dạng đau khổ, ưu uất, suy sụp của Âu Thần, Lạc Hi mỉm cười.

Thời gian quả là thứ rất đáng yêu. Mới đầu, vì Thiếu gia Âu Thần không thích anh ở bên Doãn Hạ Mạt nên anh đã bị buộc phải lập tức dời xa gia đình nhà họ Doãn mà anh đã rất yêu thương, thân thuộc, Tuy được đi Anh du học, nhưng cái cảm giác nhục nhã giống thứ đồ rác rưởi bị quăng đi đó, anh sẽ không bao giờ quên được.

 

Và hôm nay...

 

Người bị lăng nhục trong đau khổ phải chăng là thiếu gia Âu Thần đó sao?

 

" Chúng ta đã chia tay nhau rồi."

Giọng Doãn Hạ Mạt vang vọng trong không gian, ánh mắt lại lặng lẽ nhìn sợi ren lụa màu xanh trên cổ tay Âu Thần. Nhũng hoa văn xinh xắn phức tạp, sắc màu đã phai nhạt, quấn chặt mấy vòng trên cổ tay Âu Thần, nhẹ nhàng bay bay.

 

"Cái gì?!"

Trong lòng Âu Thần như có chiếc búa ngàn cân vừa tàn nhẫn giáng mạnh.

Hạ Mạt lặng lẽ nhìn sợi ren lụa màu xanh trên cổ tay Âu Thần, khẽ nói: "Đã chia tay từ 5 năm trước rồi, đương nhiên đâu cần anh phải cố gắng nhớ lại".

 

Mặt Âu Thần trắng bệch, hồi lâu mới hỏi dồn: " Tại sao lại chia tay?"

 

Năm năm trước, dưới gốc cây anh đào, cô đã quăng sợi ren lụa màu xanh kia vào màn đêm.

 

Khoảnh khắc ấy.

 

Cô đã quyết định chấm dứt và quên đi tất cả.

 

Đối diện với người đã quên đi ký ức như anh, cô đâu thể nhẫn tâm nhắc lại quá khứ. Giờ đây cô mới hiểu, suy cho cùng, cô cũng đã từng một thời yêu anh, vậy thì, hãy cứ để những chuyện quá khứ qua đi kết thúc thật nhẹ nhàng.

 

Máu như cuộn sóng trong lồng ngực, đôi môi Âu Thần trở nên nhợt nhạt, gương mặt cứng rắn lạnh lùng đang cố gắng giữ lấy chút tự trọng cuối cùng, sống lưng thẳng duỗi như tượng đá.

Xem trước of 40Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị