Previous Page of 10Next Page

truyen ma cua nguoi khan trang p1

spinner.gif

Quyển I: Phần 1

Đi qua, đi lại hằng chục lần mà Hương Lan vẫn chưa có đủ can đảm để bước vô cái cửa hiệu mang tên Hoàng Huy làm bằng chữ nổi to đùng chạy dài gần hết cả mặt tiền.

 

Không phải cô sợ mà là cảm giác e ngại đang chế ngự. Gần một tháng trời nay, với bộ hồ sơ xin việc cô đã phải xông xáo đến nhiều nơi hòng mong kiếm được một chỗ làm ổn định. Nhưng niềm hy vọng trong cô đang dần dần tắt lịm vì chẳng có nơi nào chịu nhận. Toan nghĩ đến chuyện trở về quê lấy chồng, chiều qua Hương Lan đã ra ga đặt vé song khoảng thời gian chờ đợi, cô mua một tờ báo đọc đỡ buồn và phát hiện ra nơi đang cần người, đó là cơ sở Hoàng Huy mà cô đã qua lại lúc nãy giờ. Hiện tại Hương Lan không mong đợi việc làm phù hợp với mình, cô chỉ hy vọng kiếm được đồng lương đủ sống, để không phải trở về quê nhận cuộc hôn nhân đặt để của mẹ cha. Cô có yêu thương gì kẻ ấy đâu. Thà làm đứa con bất hiếu còn hơn là phải giam hãm đời mình vào cuộc sống gia đình gượng ép. Với ý nghĩ đó, Hương Lan đã rời bỏ người thân trốn đến thành phố hoa lệ này để tự tìm cuộc sống mới. Một tháng trời lang thang, rong rủi số nữ trang mang theo đã chi tiêu hết nhẵn. Nếu một vài ngày nữa không kiếm được việc làm cô chẳng biết phải sinh sống ra sao? Mãi nghĩ vẩn vơ, đến khi giật mình ngẩng đầu lên, Hương Lan mới biết mình đã đứng trước cửa hiệu: 

- Xin lỗi, tôi muốn gặp ông chủ...

 

Bên trong cửa hiệu rộng lớn chẳng có ai ngoài một người đàn ông trạc tuổi trung niên nhưng dáng vẻ bề ngoài rất trẻ và lịch lãm. Ông ta đang hí hoáy gì đó nơi chiếc bàn làm việc kê mãi tận bên trong nên hình như không nghe được câu nói của Hương Lan. Cô phải lặp lại bằng âm điệu lớn hơn: 

- Thưa ông, tôi muốn xin việc làm. 

Lúc này người đàn ông mới ngẩng đầu lên, cặp chân mày chau nhẹ: 

- Cô vừa nói cái gì? 

Hương Lan bối rối không dám nhìn thẳng vào tia mắt người đàn ông: 

- Dạ, có phải nơi đây đang cần người giúp việc không ạ? 

Người đàn ông đáp chậm rãi: 

- Phải cô đến đúng nơi rồi. 

Vừa nghe qua Hương Lan khấp khởi mừng bước nhanh tới đặt bộ hồ sơ lên trên bàn: 

- Thưa ông, đây là đơn xin việc của tôi. 

Người đàn ông quan sát Hương Lan rồi phẩy tay: 

- Không cần thủ tục rườm rà đâu. Tôi chỉ muốn thuê một người giúp việc cần mẫn và trung thành. 

Hương Lan nói vội vã: 

- Nếu chỉ có thế thì tôi đủ điều kiện. 

Người đàn ông nhếch mép: 

- Sao cô không hỏi công việc của mình sẽ làm gì? 

Hương Lan chớp mắt để lộ nét ngây ngô của một cô gái nhà quê: 

- Tôi nghĩ việc gì mình cũng có thể làm được, nếu như bản thân cố gắng. 

Người đàn ông gật gù: 

- Biết thế thì tốt lắm! Tôi nhận cô vào làm ngay hôm nay. 

Hương Lan nghệch mặt ra vì mừng rỡ: 

- Ông nói thật đấy chứ? 

Giọng người đàn ông khá lạnh lùng: 

- Cô nghĩ tôi đang đùa ư? 

- Ồ, không. Tôi chỉ sợ mình nghe lầm. 

- Cô cần việc làm đến thế sao? 

- Vâng. Bởi vì tôi cần phải sống, ở thành phố này tôi không có người thân để nhờ vả lúc khó khăn. 

- Cô từ đâu đến đây? 

- Quê tôi ở miền Trung. Tôi rời bỏ gia đình vì một lý do riêng. 

Ngỡ mình sẽ bị truy cứu tới nơi về lai lịch bản thân, nhưng người đàn ông tỏ ra không quan tâm mà đi thẳng vào vấn đề chính của sự việc: 

- Cửa tiệm của tôi không phải là nơi kinh doanh buôn bán mà là chỗ trưng bày tác phẩm nghệ thuật cho những người có tâm hồn chiêm ngưỡng. Công việc của cô là trông coi và lau bụi cho các pho tượng ở đây. 

Một lần nữa Hương Lan lại mừng rơn vì công việc được giao quá nhẹ nhàng. Cô thầm cám ơn Trời đã thương tình giúp đỡ.

Previous Page of 10Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended