CHAP2
Từ ngày hắn ngồi cạnh tôi, tôi hok có nói chuyện, đã hai ngày trôi qua rùi, tôi chẳng thấy hắn nói gì hết, thui kệ , hắn hok nói thì thui, tôi cũng chẳng nói lun , nhưng tôi vẫn cứ thắc mắc rất nhìu, nào là sao hắn lại bik câu chuyện đó, câu chuyện mà chỉ có dòng tộc họ dương tử nhà tôi bik thui, mà chỉ truyền cho ngưòi kế thừa của họ tộc, rùi làm sao mà ngày hôm đầu tiên vào lớp hắn lại bik tên tôi, mọi câu hỏi ấy cứ vẫn vơ trong đầu tôi , nó làm tôi hok thể nào tập chung đễ học đc, cuối cùng, hok thể chiệu đc, tôi đành quay sang khều hắn:
-hey!!!sao hôm đầu bạn chuyển vào lớp bạn lại bik tên tôi
hắn quay sang cười một cái , phải nói là nó hấp dẫn và quyến rũ làm sao,bất giác mặt tôi tự nhiên đỏ lên, tôi chẳng bik làm sao nữa ,bèn ngó lơ chổ khác và nghe hắn nói:
- cuối cùng cũng nói chuyện với mình rồi hả !!!mấy ngày cố tình im để xem ai bắt chuyện trước, hok ngờ mình thắng , ha....ha
tự nhiên chạm tự ái, tôi quay sang biện minh với lời lẽ yếu ớt:
-nhảm quá đí,!! -rùi nói tiếp- trả lời câu hỏi của tôi đi chứ!!!sao cậu lại bik tên tôi , khi vừa mới chuyển vào??
-à!!cái ấy đó hả??bộ hok thể bik về vị hôn thê của mình sao???\
Tôi như sét đánh ngang tai, mặt đơ ra, quay sang nói ấp úng, mà mặt thì đỏ như là trái ớt chin zâ đó:
-cậu.....cậu nói gì zâ, tôi hok bik gì hết , tôi hỏi thật, cậu đừng ....đừng có giỡn nữa...hãy trả lời đi!!!!
Hăn vẫn vẽ mặt đáng ghét ấy:
-mình hok nói dối đâu, hok tin gia anh cứ chờ đi, rồi sẽ bik,nêu mình đoán hok lầm thì ngay chiều nay gia anh sẽ hiểu tất cả mọi chuyện....cứ chờ đi, sự thật rất thú vị đó.
Tôi nghe xong định nói tiếp nhưng hắn đã cuối xuống học bài, tôi hok nói nữa, mà đăm chiêu suy nghĩ, chuyện gì đang xảy ra đây, sao mà mình hok hiểu gì hết vậy, thôi!!dẹp chuyện đó qua một bên đi.
Ra về, trường tôi phải nói là một truờng quý tộc, nên hầu hết đa số là các học sinh đều có xe con đưa rước, tôi thì khác, gia đình tôi cũng có , nhưng tôi hok thik đi xe con, chán lắm, tôi thik lội bộ khoảng 200m là có trạm xe buýt rùi, đi xe buýt vui hơn, nhưng đột nhiên hôm nay tôi vừa ra tới cổng trường thì anh phong tiến lại. quên chưa giới thiệu , anh phong chính là quản gia riêng của tôi, ngưòi ta chọn ngưòi làm thì sao mặc họ, nhưng tiêu chí của tôi đặt ra, truớc hết là phải đẹp, chính vì thế mà anh quản gia của tôi đẹp như tài tử hồng công đó nha.hok bik hôm nay lý do vì sao mà anh phong lại đến đây, vì thưòng ngày anh ấy đều bik là tôi đi xe buýt về nhà kia mà, đang suy nghĩ thì giọng nói của anh phong cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:
-chào câu chủ!!!hôm nay lão gia cần gặp cậu chủ, nên lệnh chop tôi đến đây lập tức đưa cậu chủ đến.
Tôi hok bik nói gì, chỉ ậm ừ một tiếng rùi leo lên xe, chiếc xe lăn bánh , chạy nhanh , rùi nhanh dần, lướt qua một chiếc xe màu đen tuyền bong gần giống như xe của tôi, hok bik làm sao, nhưng tôi có cảm giác là hăn đang ở chiếc xe bên đó, nên quay sang nhìn , hok ngờ , đúng là hắn, hắn nhìn tôi rùi cười và nói:
-chúc may mắn nghen!!
Tôi chẳng để ý , vẫn ra vẽ dỗi hơn, vì cứ nhớ tới chuyện hồi sáng!!
Anh phong bên cạnh thấy vậy liên nói:-bạn cậu chủ sao??
Tôi nói:
-hắn đáng ghét lắm anh phong, hắn cứ chọc em hoài à!!!
Hok bik có phải do tôi cảm nhận hok, nhưng tôi cảm thấy trên nét mặt của anh phong hình như thoáng lộ vẽ hok vui, nhưng anh cố tình mĩm cưòi:-vậy à!!!
Tôi là vậy đó , linh cảm thì cực nhạy lun. đến nhà ông tôi rùi, nhà ông tôi phải nói là một ngôi nhà cổ kính, cái đó hình như hok phaỉ là một ngôi nhà, mà phải nói là nó rộng y như công viên vui chơi vậy, nhiều dãy hành lang mà đến nỗi lúc tôi còn nhỏ sống ở đây, cứ chạy đi chơi xung quanh mà lạc hok bik về phòng lun đó, trong dó có đến gần trăm ngưòi gúp việc, ba tôi thì đang quản lí tập đoàn trung sơn, một tập toàn chuyên nghiên cứu và ứng dụng công nghệ , mà hok hiểu sao ông lại sống trong ngôi nhà cổ kính mà đầy vẻ truyền thống nhật này, ông tôi là ngưòi nhật 100%,bà tôi cũng vậy, nhưng mẹ tôi lại là ngưòi việt nam, lúc đầu nột tôi rất phản đối, nhưng hok bik vì lý do gì mà nội tôi lại đồng ý đến giờ đó là điều bí mật , nhưng theo tôi quan sát thì ai cũng bik điều đó, ngoạii trừ tôi, tôi cố tìm hiểu nhưng vẫn hok đc, cả gia tộc tôi có khoảng 100 ngưòi , bọn họ đều là ngưòi nhật 100%, chỉ có riêng tôi là con lai. , thường thì tất cả các cố bác chú dì, đều sống với ông cả , còn các anh chị họ thì đều ở riêng giống như tôi, đặc biệt một điều trùng hợp đên đáng ngờ là tôi chỉ có các anh họ, mà hok hề có chị , hok hiêểuvì sao, sau này mới bik, khi mà có thai , đa số các bác đều đi siêu âm, con trai giữ, còn con gái thì bỏ, vì gia tộc tôi quy định mỗi gia đình chỉ đc có một con mà thui, nhưng ông nội lại có tới 10 ngưòi con, đáy chính laàđiều mà ông tôi đã phạm vào gia tộc, vì vậy ông mới phải sang việt nam, ông tôi rất bùn vì chuyện này, nên ông mới cực kì khó , ông đã nói từ đầu như vậy rùi.vô đến cửa ngoài tôi đã nghe hương hoa dã lan thoang thoảng, đây là hương quen thộc khi hàng ngày lúc nhỏ tôi đều ngửi, nó mang cho tôi một cảm giác dễ chịu.lúc nào cũng vậy trứoc khi gặp ông tôi , tôi đều phải mang hàn phục, chính vì thế mà tôi quay về căn phòng mà lúc nhỏ tôi ở, bây giờ chỉ khi có tiệc hay việc gì mà tôi vê thăm ông tôi cũng dều ở căn phòng này, mọi anh họ của tôi đều vậy , mỗi người một phòng.khi đến , tôi đã thấy ông tôi đang ngồi cạnh bình trà, vẽ mặt ông vẫn nghiêm khắc như mọi ngày, ông nói giọng đầy uy quyền:
Add to your private library
Thư viện của tôiAdd this story to your public reading lists