Previous Page of 11Next Page

Sẽ có thiên thần thay anh yêu em

spinner.gif

 

Sáng sớm. 

Sân trường dày đặc sương mù, đâu đó có tiếng ve kêu nhè nhẹ, chim chóc vỗ cánh bay qua.Trời mưa nhỏ, nhẹ nhàng mềm mại mà trong suốt, không khí tươi mới giống hệt như khung cảnh trong mơ. 

Nhưng Tiểu Mễ làm gì có tinh thần để thưởng thức khung cảnh đó. 

Sáng sớm vừa xuống tàu, vẫn chưa có xe buýt sớm! Làm cho cô phải gọi taxi đến cổng trường, tốn mất mười lăm tệ, hết sức đau lòng.Cho nên đoạn đường từ cổng trường về ký túc cô quyết định đi bộ về! 

Trong trường cây cối mọc um tùm, lá cây trong làn mưa nhẹ nhàng lay động. 

Tiểu Mễ kéo cái vali nặng nề, vất vả đi trên đường, trên trán đầy mồ hôi, cái váy trắng đã sớm bị nước mưa và bùn đất làm bẩn.Cô dừng lại, nhìn bốn phía thở dài. 

Trời ơi, cái trường này thật lớn quá sức tưởng tượng! 

Cô từ cổng trường đi đến chỗ này đã mất ba mươi phút rồi, nhưng trong bản đồ trường cho thấy, cô còn phải đi thêm một phần ba đoạn đường nữa thì mới tới được ký túc xá của mình! Sớm biết như vậy thì thà đi xe buýt cho rồi, vì tiếc một tệ đội chân của cô mệt mỏi như sắp gãy! 

Tiểu Mễ đưa tay lên trán lau mồ hôi, mệt mỏi nhìn bốn phía 

Đột nhiên, mắt cô sáng bừng lên--- 

Dưới bóng cây. 

Một người con trai đang nằm ngủ trên ghế đá. 

Mái tóc màu hạt dẻ, bờ vai rộng, đôi chân dài mạnh mẽ, vừa nhìn là biết là một người có sức mạnh. 

Tiểu Mễ khống chế lòng tự tôn, kéo vali đến trước mặt chàng trai, chào hỏi:"Bạn gì đó ơi." 

Chàng trai không động đậy, tiếp tục ngủ thiếp đi. 

Cô lay lay vai anh ta, nói to hơn:"Bạn ơi, bạn có thể giúp mình một chút không?Giúp mình kéo cái vali này về lầu năm Phong Viên. 

Mưa, nhẹ nhàng bay trong gió. 

Chàng trai vẫn tiếp tục ngủ, như chẳng hề quan tâm đến lời nói của cô, sống lưng dài hiện ra hơi thở lạnh lùng. 

"Này! Tôi đang nói với bạn đó, bạn không nghe thấy à?" 

Tiểu Mễ bắt đầu tức giận. 

Kể cả không muốn giúp đỡ, cũng phải nói với người ta một câu chứ.Thế này là thế nào, thật là quá đáng.

"Này! Này! " 

Cô dùng lực đẩy vào người anh ta, tức giận đá vào người anh ta.Tại sao lại lạnh lùng với cô như vậy?Giọng nói của cô khó nghe quá chăng?Thật là một đòn đánh mạnh vào lòng tự trọng của cô. 

Chàng trai hình như ngủ quá say. 

Trong lùm cây yên lặng, hình như chỉ có tiếng ve kêu nhè nhẹ. 

Tiểu Mễ đột nhiên cảm thấy kỳ lạ, cô nghĩ một lát, cô cảm thấy bàn tay mình lạnh hơn.Hơi lạnh này hình như từ chàng trai truyền qua bàn tay cô.... 

Anh ta lạnh ngắt như----- 

Tử thi! 

Tiểu Mễ giật mình. 

Cô run người, trong giây lát cảm giác ớn lạnh truyền từ ngón tay xuống chân! Không biết trong bao lâu, cô cắn môi, lấy tay đẩy mạnh vào người chàng trai. 

"Binh---" 

Anh ta lật mạnh người trên ghế đá. 

Mái tóc ngắn màu hạt dẻ, tràn đầy mùi vị của ánh nắng, cái mũi dài thẳng tắp, trên cánh mũi đeo một cái khuyên kim cương nhỏ.Một anh chàng thật đẹp trai! Nhưng sắc mặt anh ta xanh xao không có sức sống, làn môi thâm lại. 

Cô đưa tay xem hơi thở từ mũi anh ta 

Hừ...hừ 

Vẫn còn thở. 

Tiểu Mễ vội vàng kêu lên:"Có người không! Có người không! Cứu----với----! " 

Nhưng

Previous Page of 11Next Page

Comments & Reviews (1)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Media

Chương 1

Who's Reading

Recommended