Xem trước of 19Tiếp theo >

Bi mat tinh yeu pho angel tap 3

spinner.gif
Chương 11: HỌC SINH MỚI ? ĐỨNG THỨ 6 KỲ THI TOÀN QUỐC? LÀ AI

Trời ơi ! Bốn giờ sáng đang ngủ phải bật dậy để đến trường .

Mặt cô hiệu trưởng nhìn đáng sợ quá ! Lại có chuyện gì nữa đây. Tay tôi run bần bật nắm chặt lại hít thở khó nhọc .

“ Để cô giải thích cho em mọi chuyện…” Hiệu trưởng Bạch Ngưng đang đi đến cạnh thầy Lôi đang tay chân luống cuống .

“ Tối qua cô vừa nhận được tin rất quan trọng , một học sinh vô cùng xuất sắc , đứng thứ sáu trong kì thi toàn quốc , khoảng tám giờ sáng nay sẽ chuyển nhà đến thành phố này . Bằng mọi giá phải đưa học sinh tài năng như thế vào học ở trường Minh Đức . Hôm nay , cô triệu tập các em sớm thế này là vì theo một nguồn tin chính xác , sáng nay trường Sùng Dương sẽ tranh thủ đến tìm học sinh đó. Chúng ta không thể để tuột mất được. Chúng ta không thể để mất cơ hội này , phải đến sớm hơn họ . Sau đây nghe cô phân công..”

Ui ! Hôm qua khi nhận được thông báo của cô hiệu trưởng , tôi cứ tưởng lại chuẩn bị cuộc thi IQ gì , té ra muốn tôi tham gia vào phi vụ “ tranh giành học sinh mới”.

“ Tô Hựu Tuệ, em sẽ ra mắt với tư cách là người đại diện cho học sinh trường Minh Đức , thay mặt cả trường đón học sinh đó . Cô hi vọng em sẽ trổ hết tài thuyết phục và sự khéo léo của mình để giành được tình cảm của học sinh đó . Được rồi , không còn sớm nữa , chúng ta xuất phát thôi…”

Năm giờ sáng , chiếc xe công màu én bạc có in biểu tượng trường Minh Đức lặng lẽ chạy ra khỏi cánh cổng lớn của trường , rồi lao vút trên con phố Angel yên tĩnh..

Đột nhiên có một chiếc xe khác vụt qua ..

Tôi nhìn qua thì thấy là biểu tượng của trường Sùng Dương , ngồi trong xe không ai khác là Kim Nguyệt Dạ. Hắn thò đầu ra nhìn lại tươi cười gian xảo…

“ Bác ơi ! lái nhanh lên đi!” Tôi thúc giục ..

Gìơ hai chiếc xe chạy song song với nhau như đang tham gia cuộc đua xe “ một mất một còn”

Qụeo qua mấy ngã tư ..cuối cùng cũng thấy đuợc nơi cần đến

Két !

Vì phanh quá gấp nên đầu tôi va vào cái ghế đằng trước . Huh u hu …đau quá đi mất , bé mũi đáng thương của tôi..

Mọi người cúông cuồng nhãy bổ xúông xe , vừa xúông đã nhìn thấy “ Rùa đen Sùng Dương” nhởn nhơ lướt qua mặt chúng tôi .

Thằng cha Kim Nguyệt Dạ còn cố tình thò đầu ra khỏi cửa xe , cười toe toét với tôi , lại còn giơ ngón tay làm thành hình chữ “V” chiến thắng …

“ Hi ! Bé Hựu Tuệ , mặt mày gì mà tái mét thế kia ! Tội quá…”

“…”

Grừ… Kim Nguyệt Dạ , ta phải dùng ánh mắt hình viên đạn giết chết ngươi .

“ Đúng rồi , Hựu Tuệ này , tôi và cô cùng đánh cược với nhau nhé, nếu tôi đến trước thì cô phải làm them thay tôi một hôm !”

Làm thêm ?

Kim Nguyệt Dạ, mi nghĩ ta đầu đất sét chắc! Ngu gì mà đi chứ !

Tôi không đồng ý nhìn sang nơi khác..

Cuối..cuối cùng cũng đến nơi…nhưng có đều hơi chậm do đi lạc đường….

Nơi này là một căn biệt thự trông rất sang trọng nằm ngay phía bắc thành phố Milan , hoa văn mái nhà mang phong cách Châu âu cùng với khu vườn được chăm sóc kì công . Xem ra chủ căn biệt thự này là người có địa vị rất giàu có .

Haiz , lẽ nào học sinh mới chuyển đến mà mọi người đồn đại là con nhà danh gia vọng tộc ? Tiếc thật , vừa rồi tôi quên mất không xem hồ sơ của người này , chút nữa không biết thuyết phục người ta ra sao đây ?

Đang nghĩ vẫn vơ , cánh cổng lớn đột nhiên xuất hiện một chàng trai ăn mặt rất chỉnh tề , nhã nhặn : “ Xin chào , tôi là quản gia ở đây , xin hỏi các vị đến đây có chuyện gì không ?”

“ Xin chào , tôi là Bạch Ngưng , hiệu trưởng trường cấp ba Minh Đức , tôi mong Anna sẽ đến trường chúng tôi học , hôm nay tôi đích thân đến đây thăm em Anna và gia đình , tiện thể bàn chuyện này luôn !”

“ Vâng , mời cô đi bên này !” Quản gia dẫn chúng tôi vào phòng , đập ngay vào mắt hiệu trưởng Hào và tên Viêm á Luân đã ngồi sẵn ở ghế shôpha ung dung uống cà phê .

“ Xe…sửa xong rồi à ?” Thầy Thôi đặt tách xuống , mỉm cười nhìn cô Bạch Ngưng.

Tôi dường như nghe thấy tiếng mạch máu bị nổ tung , không khí nồng nặc mùi thúôc sung .

Cô và tôi đều không mở miệng , ngồi đối diện thầy Thôi cùng Kim Nguyệt Dạ .

“ Bé Hựu Tuệ, bé đến chậm một bước rồi !”

Hừ !

Tên khốn Kim Nguyệt Dạ , mi dám phỗng tay trên câu nói đó của ta .

Hic hic ! Anna là nữ ! Kỳ này tôi thua là cái chắc..

Không đuợc nhục chí !

Tôi ngước đầu trừng mắt với Viêm á Luân đang thảnh thơi nhâm nhi cà phê , hắn ta mặt tỉnh bơ nói tiếp:

“ Xem ra tối nay lại rảnh rỗi , có người đi làm thêm hộ !”

“ Cậu…” Tôi đang định hơn thua với hắn thì nghe thấy tiếng quản gia:

“ Xin lỗi các vị , tiểu thư sau khi quyết định vào học ở trường nào , lúc đó trực tiếp đến xin nhập học . Xin mời các vị quay về!”

Ý ? Có lầm không vậy ! Chúng tôi đến đông như vậy , chưa kể cả hiệu trưởng của hai trường cũng đích than đến , thế mà cô ta chẳng them ra mặt chào hỏi một câu , người lắm tiền nhiều của đúng là hợm hĩnh thật .

……….


“ Này , tại sao tôi phải làm thêm hộ cậu?”

“ Không phải hôm qua chúng ta đã đánh cược với nhau còn gì ?”

“ Ai thèm đánh cược với cậu..”

“ Bé Hựu Tuệ , bé định vờ vịt quỵt nợ hả ? Hôm qua tôi đến nơi trước bé nhé ! Hay là bé không dám nhận mình thua ?”

“ Ai bảo tôi không dám nhận thua !”

“ Vậy thì đi thôi ! hơ hơ”

Tên Kim Nguyệt Dạ đắc ý cười ha ha , nắm tay tôi kéo về phía trước .

Grừ !

Tên…tên tiểu yêu này chưa được sự cho phép của bản cô nương đây mà dám tự tiện cầm tay người ta rồi , bực thật !

Nhưng…nhưng mà tại sao tôi lại không muốn rút lại thế này…

Huh u hu….Tô Hựu Tuệ, tiêu đời rồi ! Nhất định là tôi đã ăn phải bùa mê thuốc lú của hắn rồi .  
Xem trước of 19Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị