Xem trước of 7Tiếp theo >

Truyen kieu

spinner.gif

Nguyễn Du

Truyện Kiều

 

Một

 

Trăm năm trong cõi người ta, 

Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau. 

Trải qua một cuộc bể dâu, 

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng. 

Lạ gì bỉ sắc tư phong, 

Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen. 

Cảo thơm lần giở trước đèn, 

Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh. 

Rằng: Năm Gia-tĩnh triều Minh, 

Bốn phương phẳng lặng hai kinh chữ vàng. 

Có nhà viên ngoại họ Vương, 

Gia tư nghỉ cũng thường thường bậc trung. 

Một trai con thứ rốt lòng, 

Vương Quan là chữ nối dòng nho gia. 

Đầu lòng hai ả tố nga, 

Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân. 

Mai cốt cách tuyết tinh thần, 

Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười. 

Vân xem trang trọng khác vời, 

Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang. 

Hoa cười ngọc thốt đoan trang, 

Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da. 

Kiều càng sắc sảo mặn mà, 

So bề tài sắc lại là phần hơn. 

Làn thu thủy nét xuân sơn, 

Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh. 

Một hai nghiêng nước nghiêng thành, 

Sắc đành đòi một tài đành họa hai. 

Thông minh vốn sẵn tính trời, 

Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm. 

Cung thương làu bậc ngũ âm, 

Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương. 

Khúc nhà tay lựa nên xoang, 

Một thiên Bạc mệnh lại càng não nhân. 

Phong lưu rất mực hồng quần, 

Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê. 

Êm đềm trướng rủ màn che, 

Tường đông ong bướm đi về mặc ai. 

Ngày xuân con én đưa thoi, 

Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi. 

Cỏ non xanh tận chân trời, 

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa. 

Thanh minh trong tiết tháng ba, 

Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh. 

Gần xa nô nức yến anh, 

Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân. 

Dập dìu tài tử giai nhân, 

Ngựa xe như nước áo quần như nêm. 

Ngổn ngang gò đống kéo lên, 

Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay. 

Tà tà bóng ngả về tây, 

Chị em thơ thẩn dan tay ra về. 

Bước dần theo ngọn tiểu khê, 

Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh. 

Nao nao dòng nước uốn quanh, 

Nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang. 

Sè sè nấm đất bên đường, 

Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh. 

Rằng: Sao trong tiết Thanh minh, 

Mà đây hương khói vắng tanh thế này? 

Vương Quan mới dẫn gần xa: 

Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca nhi. 

Nổi danh tài sắc một thì, 

Xôn xao ngoài cửa hiếm gì yến anh. 

Kiếp hồng nhan có mong manh, 

Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương. 

Có người khách ở viễn phương, 

Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi. 

Thuyền tình vừa ghé tới nơi, 

Thì đà trâm gãy bình rơi bao giờ! 

Buồng không lặng ngắt như tờ, 

Dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh. 

Khóc than khôn xiết sự tình, 

Khéo vô duyên bấy là mình với ta! 

Đã không duyên trước chăng mà, 

Thì chi chút ước gọi là duyên sau. 

Sắm sanh nếp tử xe châu, 

Bụi hồng một nấm mặc dầu cỏ hoa. 

Trải bao thỏ lặn ác tà, 

ấy mồ vô chủ ai mà viếng thăm! 

Lòng đâu sẵn mối thương tâm, 

Thoắt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa: 

Đau đớn thay phận đàn bà! 

Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung. 

Phũ phàng chi bấy hóa công! 

Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha. 

Sống làm vợ khắp người ta, 

Khéo thay thác xuống làm ma không chồng! 

Nào người phượng chạ loan chung, 

Nào người tiếc lục tham hồng là ai? 

Đã không kẻ đoái người hoài, 

Sẵn đây ta kiếm một vài nén hương. 

Gọi là gặp gỡ giữa đường, 

Họa là người dưới suối vàng biết cho. 

Lầm dầm khấn vái nhỏ to, 

Sụp ngồi đặt cỏ trước mồ bước ra. 

Một vùng cỏ áy bóng tà, 

Gió hiu hiu thổi một và bông lau. 

Rút trâm sẵn giắt mái đầu, 

Vạch da cây vịnh bốn câu ba vần. 

Lại càng mê mẩn tâm thần, 

Lại càng đứng lặng tần ngần chẳng ra. 

Lại càng ủ dột nét hoa, 

Sầu tuôn đứt nối châu sa vắn dài. 

Vân rằng: Chị cũng nực cười, 

Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa! 

Rằng: Hồng nhan tự nghìn xưa, 

Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu.

Xem trước of 7Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (27)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị