Previous Page of 214Next Page

Cung đấu không bằng nuôi cún

spinner.gif

Bên trong chính điện Bích tiêu cung, một thái giám mặc trang phục màu xám đặt chiếc lồng vàng trong tay xuống, quỳ gối thỉnh an vị Đức phi nương nương đang ngồi ở ghế chủ vị.

Sàn chính điện được lót bằng những viên gạch vàng xa hoa. Mặc dù là gạch vàng, trên thực tế lại có màu đen, mặt ngoài phẳng lì trơn mịn, toát ra lớp sáng mỏng trong khiết như sóng nước. Dường như ánh sáng phản chiếu của gạch vàng khá chói, vị thái giám bị lóa, phải nhắm chặt hai mắt lại, hơi ngẩng đầu nhìn đôi giày thêu của vị Đức phi nương nương trên ghế chủ vị.

Đây là một đôi giày gấm thêu hoa văn chim tước màu tối, mặt trên đính đầy những viên đá quý màu hồng và xanh lục, xếp theo đuôi chim tước thành từng luồng từng luồng xoáy, óng ánh lộng lẫy, trông rất đẹp mắt.

Nghe nói đôi giày này được Đức phi nương nương vẽ lúc nhàn rỗi chán chường, Hoàng thượng vừa thấy đã thích, đặc biệt vời vài thợ thủ công lành nghề ở nước Xiêm La ngày đêm gấp gáp làm việc để kịp tặng nương nương vào đúng dịp sinh nhật người, khiến chúng phi tần nhìn mà đỏ mặt tị nạnh. Ngay cả những việc nhỏ như quần áo ngủ nghỉ cũng khiến Hoàng thượng coi trọng như thế, quả thực sự sủng ái dành cho Đức phi nương nương quá rõ ràng, khó trách vì sao Lý quý phi nương nương, người quản lý cả Lục cung cũng phải tránh đi mũi nhọn này.

(Xiêm La là tên gọi cũ của Thái Lan.)

Nghĩ đến đây, khuôn mặt thái giám càng thêm cung kính.

Cô gái ngồi ở vị trí chủ vị mặc cung trang màu xanh ngọc với những họa tiết trải rộng phức tạp. Những sợi tơ hai sắc vàng và bạc phác họa hoa văn khổng tước, đường nét ‘lưu quang dật thải’ (ý tứ là ánh sáng đang lưu động khiến các màu sắc như thể lan tràn ra), sắc màu rực rỡ mà lộng lẫy, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Tuy chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, độ tuổi vẫn còn ngây ngô non nớt, nhưng dung mạo cô gái này lại tựa như sen nở, tóc mây thướt tha, phong thái cao quý kín đáo che khuất phần nào nét thơ ngây trên gương mặt vẫn còn pha chút vẻ trẻ con, đặc biệt là đôi mắt phượng sáng trong, đen trắng rõ ràng, nơi đuôi mắt được bút chì vẽ xếch, khiến ánh nhìn càng thêm sắc bén, không giận dữ nhưng cũng đủ để người nhìn e ngại.

Chỉ thoáng lướt qua như vậy, thái giám không dám lại nhìn thêm lần nữa, trong lòng líu lưỡi không nói nên lời: Một nhân vật có thể so sánh với thần tiên trên trời, khó trách chỉ mới tiến cung ba năm, từ một Quý nhân nho nhỏ đã tiến thẳng tới vị trí đứng đầu trong tứ phi, ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng bị vị phi tần này đấu đến chết, huống chi chỉ là một Lý quý phi nương nương đã trở thành quá khứ, sắc đẹp tình yêu phai nhạt từ lâu? Chờ phụ thân của Đức phi nương nương —— Đại tướng quân chặn đứng tộc Man đại thẳng trở về, hậu cung này còn không trở thành thiên hạ của Đức phi nương nương? Nói không chừng, một khi Hoàng thượng quá phấn chấn, còn có khả năng tấn phong nương nương làm Hoàng hậu cũng nên.

(Man – dân tộc ở phía Nam Trung Quốc thời xưa.)

Trong lòng âm thầm cân nhắc, trên khuôn mặt thái giám lộ ra một nụ cười tươi đầy nịnh nọt, chờ Đức phi nương nương cho phép đứng lên liền cầm theo chiếc lồng vàng bước tới, chỉ vào mấy con cún con trong lồng nhiệt tình giới thiệu.

Previous Page of 214Next Page

Comments & Reviews (1)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended