Xem trước of 52Tiếp theo >

Chuyện tình 1 đêm

spinner.gif

( ^^ ) N.M.N ( ^^ )

 

Chuyện tình một đêm-Chi Xuyên  

LỜI TÁC GIẢ 

CHÌM TRONG NƯỚC MẮT CỦA  

THÀNH PHỐ DỤC VỌNG 

Rất nhiều bạn bè không hiểu nổi tại sao tôi lại viết một cuốn sách loại này. Bởi tôi vốn là người đàn ông ít nói, luôn trầm cảm, công việc chính là phóng viên kinh tế. Tôi hoàn toàn xa lạ với đề tài "chuyện tình một đêm" mang màu sắc tình ái của các bà các cô. Trước đây tôi luôn cho rằng, đó là cảnh sát của người khác, là thế giới của họ, không liên quan gì tới cảnh sát của tôi. Lại càng không nghĩ rằng sẽ có một ngày tôi trở nên si mê, đắm mình vào chuyện phỏng vấn và hoàn thành những câu chuyện này. Quả thật, cuốn sách đối với tôi là một bất ngờ.

Tôi vẫn muốn cám ơn Âu Dương Tuyết - nhân vật đầu tiên trong cuốn sách này. Khi tôi đang ngồi viết trong một quán cà phê ở đường Ba Lý Đồn, Âu Dương Tuyết xuất hiện trước mặt tôi. Cô đập khẽ vào vai tôi, cười và hỏi tôi có phải nhà văn không. Tôi ngại ngùng cười, đính chính rằng tôi chỉ là một phóng viên. Rồi cô ngồi xuống, nói rằng bất chấp tôi là nhà văn hay nhà báo, cô cũng muốn kể câu chuyện của mình cho tôi nghe. Thế là cô gái thú vị này không chờ tôi có đồng ý hay không đã bắt đầu những lời tự bạch. Thoạt đầu, tôi không để tâm lắm, cho rằng đó chỉ là những việc làm vô bổ vì nhàn rỗi vẫn thường gặp trong các quán xá. Nhưng dần dần, tôi bị thu hút bởi những lời kể đó. Tới giờ, tôi vẫn nhớ tới hình ảnh cô ngồi hút thuốc, cẩn thận lau giọt lệ nơi khóe mắt, bộ dạng chán chường, âm thanh khàn khàn. Kể xong câu chuyện, cô bỏ đi. Trước khi chia tay, cô hỏi tôi liệu có nhớ câu chuyện của một người lạ như cô không. Tôi gật đầu, lòng không khỏi xót xa.

Sau đó tôi lái xe rời khỏi khu Tam Lý Đồn. Khi lướt qua những dãy xe taxi không ngừng đến và đi trên dãy phố nhấp nháy ánh đèn xanh đỏ, tôi thấy thật ảm đạm. "Một thành phố buồn" tôi nhủ thầm. Trên đường không có bụi bay, không có những khúc tình ca cũ réo rắt, chỉ thấy nỗi chua xót bị vò xé. Tôi nghĩ tới nỗi buồn của thành phố, chắc hẳn những cô gái như Âu Dương Tuyết vẫn còn rất nhiều. Tôi chợt nảy ra ý tưởng viết nên cuốn sách này, và từ "một kẻ nghiệp dư" tôi bắt đầu sưu tầm tài liệu, chạy tới chạy lui phỏng vấn các cô gái. Thế là cuốn sách ra đời.

Những điều được kể trong cuốn sách đều là những "câu chuyện tình một đêm" có liên quan tới phụ nữ. Chỉ chọn viết về phụ nữ vì tôi cho rằng nguyên nhân đàn ông lựa chọn "chuyện tình một đêm" là quá đơn giản. Tình dục là xuất phát điểm, và cũng là điểm quy tụ của đàn ông. Nhưng đối với phụ nữ lại khác. Những người phụ nữ đã từng được tôi phỏng vấn đều nói rằng nguyên nhân và cảm giác khiến họ nảy sinh "chuyện tình một đêm" rất phong phú đa dạng. Có người thích buông thả, có người do nhất thời không kìm chế nổi. Có người sau khi phóng túng lại ân hận hoặc vô cảm. Vì thế cuốn sách này là những ghi chép từng sự việc có thật, chứ không hề đưa ra bất kỳ một đánh giá nào đối với "chuyện tình một đêm". Trong quá trình viết, tôi cũng không hề đem tình cảm cá nhân lồng vào đó, mà chỉ cố hết sức thuật lại những điều được nghe một cách chân thực.

Theo tôi, bất kỳ một đánh giá nào cũng không thể chuẩn xác. "Bạn không phải là cá, làm sao có thể biết được cảm nhận của cá?" - một nhân vật chính trong cuốn sách này đã nói như vậy. Cô ấy nói rằng cô ấy không thèm để tâm tới những đánh giá của người khác về mình, vì mọi người không thể hiểu được tình cảnh thực của cô ấy. Càng phỏng vấn được nhiều, tôi càng có thể hiểu được tâm trạng của họ. Tôi tin rằng trong lòng mỗi người đều cảm thấy bất lực.

Xem trước of 52Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị