Xem trước of 102Tiếp theo >

cong tu va ke lang thang DBSK

spinner.gif

CÔNG TỬ VÀ KẺ LANG THANG

 

Part 1.

Cuộc đời cậu sinh viên năm nhất Kim Jaejoong là một chuỗi dài bất hạnh.

Nhưng dĩ nhiên... đừng vội hiểu cụm từ "bất hạnh" theo khuynh hướng quá bi đát. Cậu không bệnh nan y, cha mẹ còn đầy đủ và cũng chưa có nổi một mối tình cỏn con nào để đẫm - nước - mắt - chia - tay.

Thôi được rồi, thật ra nói như thế này mới đúng:

Cuộc đời cậu sinh viên năm nhất Kim Jaejoong là một chuỗi dài xui xẻo.

Cậu chưa có tiền đóng học phí, mới bị đuổi khỏi nhà trọ và đang trên đường đến chỗ làm thêm trong tình trạng đói meo. Ngay lúc thất thểu bước, Jaejoong vẫn ong ong suy tính xem có cách nào khiến ông chủ tiệm thức ăn nhanh vừa tạm ứng cho cậu, vừa để cậu ngủ nhờ ở quán vài đêm trong tình trạng ông ta sắp đuổi việc cậu đến nơi vì liên tục đi làm trễ hay không? Nghĩ đến đây, Jaejoong bất giác bĩu môi. Ông ta cứ thử đến chỗ làm bằng cách đi bộ băng qua mười dãy phố như cậu xem có trễ không cho biết.

Nhưng dù thế nào đi nữa, nhiệm vụ của cậu hôm nay là làm ông ta hoàn toàn hài lòng. Biết đâu ông sẽ rộng lượng ứng trước cho cậu một khoản để đóng tiền học ngày mai. Jaejoong hân hoan toan tính. Hôm nay cậu bảo đảm mình sẽ không đi muộn. Chừng 15 phút nữa mới đến ca mà Jaejoong chỉ còn cách cửa tiệm ăn nhanh S.M chưa đầy chục mét. Hơn nữa, có lẽ cậu cũng đang hên. Vừa nãy bước qua một đám thanh niên mặt mũi dữ tợn chừng mươi, 15 tên, Jaejoong loạng choạng quá, đã va vào một trong số chúng. Bình thường thì đã nện nhưng có vẻ chúng đang gấp nên tên "đại ca" phẩy tay ra lệnh: "Tha!"

Chỉ có điều... tác giả đã nói cuộc đời Kim Jaejoong là một chuỗi dài xui rủi thì nhất định nó sẽ như vậy. Ngay lúc Jaejoong vẫn đang giữ ý nghĩ "hôm nay mình may" thì chuyện đã xảy ra...

Cách căn tiệm chừng vài bước chân là một con hẻm nhỏ. Chuyện có lẽ sẽ chẳng đi đến đâu nếu Jaejoong không theo quán tính khẽ liếc vào con hẻm trước khi bước qua. Đập vào mắt cậu lúc này là một người đàn ông cỡ bốn, năm chục tuổi, đang đứng ép người vào tường, gương mặt đẫm mồ hôi lại tái nhợt nhưng kỳ lạ là chẳng có vẻ gì đang hoảng hốt.

Nhìn thấy Jaejoong, ông ta đưa tay lên miệng suỵt khẽ rồi kéo tuột cậu vào trong.

"Chú à..." - Jaejoong có hơi hoảng nhưng vẫn nhớ hạ giọng thật nhỏ vì ông đã ra dấu như vậy. -"Chú làm gì thế?"

"Cậu này..." - Người đàn ông chụp lấy hai vai Jaejoong rồi nhìn cậu từ đầu đến chân như để ước lượng. Lát sau ông nói: -"Cởi quần áo ra!"

"Dạ?"

"Tôi nói cậu cởi quần áo ra, nhanh lên!"

... 

... 

... 

... 

...

"Cởi quần áo ra!"

Có phải ông ấy vừa nói vậy không nhỉ?

Jaejoong phải mất vài giây để tiêu hóa câu lệnh của người đàn ông. Tim cậu đập bum ba la bum trong lồng ngực.

Chắc chắn rồi! Nấp trong một con hẻm vắng và bắt mình cởi đồ!! Nhất định là... Nhất định là...

~ ~ 

~ ~ ~ 

~ ~ ~ ~ ~

"Nhất định là ông ta đang ... chạy trốn ai đó và tính kế đổi quần áo với mình để tẩu thoát đây. Mà ông ta chạy trốn ai nhỉ? Chủ nợ chăng?"

Thế là thay vì cởi áo, Jaejoong hạ chiếc ba lô đang đeo sau lưng xuống và lấy ra từ đó một bộ quần áo trắng viền đỏ - đồng phục tiệm thức ăn nhanh S.M.

"Chú lấy bộ này mặc nè chú." - Cậu hối hả đưa bộ quần áo cho người đàn ông. Rồi chỉ tay về phía tiệm thức ăn nhanh - nơi lẽ ra cậu phải đến thay ca ngay bây giờ. -"Rồi chú đi vào đó trốn, chắc sẽ cắt đuôi được những kẻ đuổi theo đấy."

Người đàn ông - không một chút ngần ngừ - lập tức tròng vào người bộ quần áo Jaejoong vừa đưa - cũng may mà nó khá rộng và vừa với hầu hết những người tầm vóc cao ráo như cậu và ông. Thay xong, ông ta mới nhìn sang Jaejoong:

Xem trước of 102Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (2)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị