Previous Page of 59Next Page

Báo ân cái đầu ngươi ý

spinner.gif


“Dừng!” Hứa Tiên khinh thường cắt ngang, “Có người so với yêu quái còn hèn hạ hơn, còn xấu xa hơn đấy. Không thế cứ vơ đũa cả nắm như vậy, người có người tốt kẻ xấu, yêu quái cũng có yêu quái tốt, yêu quái xấu. Ngươi phiền chết đi được, ta muốn đi ngủ rồi. Đừng ở bên tai ta vo ve vo ve nữa….” Giọng Hứa Tiên nhỏ dần.


Bạch Tố Trinh sửng sốt, nhìn Hứa Tiên khẽ nhíu mày, trầm mặc một hồi lâu, bỗng nhiên nhẹ giọng nói: “Nếu như ta và Tiểu Thanh đều là yêu quái thì sao?”


“Vậy thì đã làm sao….” Hứa Tiên lẩm bẩm nói xong câu này, liền xoay người ngủ, không để ý tới Bạch Tố Trinh nữa.


Bạch Tố Trinh kinh ngạc nhìn Hứa Tiên, giờ phút này trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu: vậy thì đã làm sao, vậy thì đã làm sao….


Chương 10 : Phiền toái tới rồi.


Sáng sớm hôm sau, Hứa Tiên ngáp ngắn ngáp dài, hai mắt lờ đờ tỉnh dậy. Trên giường đã không còn thân ảnh của Bạch Tố Trinh, mỗi sáng, Bạch Tố Trinh đều dậy sớm hơn nàng. Hứa Tiên cào cào đầu tóc rối bù, tối hôm qua hình như Bạch Tố Trinh có hỏi nàng chuyện gì đó, nhưng mà nàng nhớ không ra hắn hỏi cái gì. Lúc buồn ngủ nàng thường rất mơ hồ, tinh thần thả lỏng, hỏi gì cũng khai. Cái tật này chỉ có mẹ nàng biết. Hứa Tiên chớp đôi mắt cay xè, nghĩ xem tối qua có nói cái gì không nên nói hay không…, hẳn là chưa khai ra chuyện xuyên qua đi? Nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra rút cuộc đã nói cái gì.


Thôi, rời giường, ăn cơm rồi đi làm vậy. Xem Vương viên ngoại có thể cho ứng trước một ít tiền lương hay không, cộng thêm chút tiền mình bán dược thảo có lẽ đủ để mua một món quà mừng tặng Hứa Kiều Dung cùng Lý Công Phủ rồi.


Bạch Tố Trinh cùng Tiểu Thanh mới sáng sớm đã không thấy đâu, song bữa sáng cũng đã bày biện sẵn trên bàn. Bạch Phúc thật nghe lời, vẫn không có xuất hiện trong tầm mắt Hứa Tiên, điều này làm cho nàng vô cùng hài lòng. Ăn xong điểm tâm chỉ trong thời gian nuốt một quả táo, Hứa Tiên để bát đũa xuống, bắt đầu một ngày đi làm.


Cực khổ suốt một ngày, cuối cùng Hứa Tiên mới cẩn thận dò hỏi xin Vương viên ngoại ứng trước tiền công, Vương viên ngoại cũng không hỏi nguyên do liền hào phóng đưa cho nàng. Hứa Tiên cảm động đến liên tục nói cảm ơn.


Trên đường về nhà lại gặp đôi mắt mong chờ của Tiểu chính thái, nắm tay nhỏ bé mềm nhũn của thằng bé, khiến Hứa Tiên đột nhiên có cảm giác mình là một bà thím xấu xa vậy. Mua cho tiểu chính thái xâu kẹo hồ lô, lại nhìn bộ dạng thằng bé ăn rất hạnh phúc, trong lòng Hứa Tiên cũng ấm áp hẳn.


Previous Page of 59Next Page

Comments & Reviews (7)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended