Xem trước of 55Tiếp theo >

Báo ân cái đầu ngươi ý

spinner.gif

Uống vài chén rượu, Lý Công Phủ nói nhiều hẳn lên, cũng lộ ra bản tính thật sự. Không hề xấu hổ nữa, mà tùy ý cùng Hứa Tiên xưng huynh gọi đệ, nói chuyện trên trời dưới đất. Hứa Tiên cũng nhìn ra, Lý Công Phủ này, tâm địa không tệ, đối với Hứa Kiều Dung lại là một lòng say mê. Như vậy, nàng cũng yên lòng rồi.


Thấy Hứa Tiên cùng Lý Công Phủ ở chung hòa thuận như vậy, Hứa Kiều Dung thoáng yên tâm.


Cuối cùng cơm nước xong, Hứa Kiều Dung tiễn mọi người ra cửa. Hứa Tiên vỗ bả vai Lý Công Phủ: “Tỷ tỷ của đệ sau này giao cho huynh đó, nếu huynh dám khi dễ tỷ tỷ của đệ, đệ nhất định sẽ dùng gạch đập vỡ đầu huynh.”


“Được, đệ yên tâm đi.” Tối nay Lý Công Phủ uống hơi nhiều, khi nói chuyện đầu lưỡi có chút líu lại, nhưng rất cao hứng, “Yên tâm đi, Hán Văn, ta nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho tỷ tỷ của đệ, để nàng ấy sống những ngày thật hạnh phúc.”


Hứa Tiên gật đầu: “Đệ tin tưởng huynh.”


Sau khi chia tay Lý Công Phủ, nhóm ba người Hứa Tiên trở về Bạch phủ. Hứa Tiên dọc theo đường đi đều suy tính xem mấy ngày nữa tỷ tỷ cùng tỷ phu thành thân thì nên tặng cái gì cho tốt, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là quyết định thử lên núi đào dược liệu một chút xem sao. Ít nguy hiểm, ít chi phí, đối với người nghèo hai bàn tay trắng như nàng mà nói thì trước mắt đã là biện pháp tốt nhất rồi.


“Này! Hứa Tiên, ngươi đang nghĩ cái gì thế? Đại ca của ta đang có chuyện muốn nói với ngươi đây.” Giọng của Tiểu Thanh cắt đứt suy nghĩ của Hứa Tiên.


“À? Chuyện gì?” Hứa Tiên quay đầu nhìn vẻ mặt bất bình của Tiểu Thanh.


“Đại ca của ta hỏi ngươi, lúc tỷ tỷ của ngươi thành thân ngươi định tặng cái gì a. Có cần chúng ta giúp ngươi chuẩn bị một món quà thật lớn hay không?” Tiểu Thanh có chút tức giận hỏi.


“A? Nha, không cần, cám ơn, tự ta chuẩn bị là được rồi.” Hứa Tiên khéo léo từ chối.


“Ngươi!” Tiểu Thanh trừng mắt nhìn Hứa Tiên, thấp giọng nói thầm, “Thật đúng là không biết lòng người tốt.”


Hứa Tiên chỉ cười cười, không nói gì. Tiểu Thanh nhìn nụ cười của Hứa Tiên, bực tức không phát tiết được, cũng không nói nữa, chỉ hừ lạnh một tiếng, sau đó quay mặt đi không thèm để ý với Hứa Tiên.


Thật là tiểu thanh xà kiêu ngạo. Hứa Tiên bất đắc dĩ cười cười, nhưng không có so đo. Nàng biết, Tiểu Thanh cũng chỉ muốn giúp mình mà thôi.


Hai ngày sau, đến phiên Hứa Tiên được nghỉ. Mới sáng sớm, Hứa Tiên đã khiêng cái cuốc cùng một cái gùi đi lên núi.


“Kỳ quái, mới sáng ra nàng ta đã đi đâu thế?” Tiểu Thanh nhìn bóng lưng Hứa Tiên nghi hoặc hỏi.

Xem trước of 55Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (7)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị