Xem trước of 10Tiếp theo >

Cố Nhân - truyện les- (full)

spinner.gif

Gọi nhau ba tiếng "Cố nhân ơi..." sao buồn dâng chơi vơi..."

------

Tuổi về chiều phảng phất khói hoàng hôn. Không còn trẻ để có thể giành giật bon chen, tôi lui về nghỉ ngơi sau bao năm dài mệt mỏi lăn lộn trong cuộc sống đời thường. Người ta nói ở lứa tuổi của tôi, bước qua hơn nữa con dốc của đời người, là cái tuổi để nghỉ ngơi và an nhàn hưởng sự phụng dưỡng của con cháu. Nhưng, tôi hiện giờ chỉ thui thủi một mình trong căn nhà rộng lớn, ra vào lặng lẽ như chiếc bóng.

Đôi lúc nằm ngẫm nghĩ lại tất cả, về những chặng đường trong suốt cuộc đời mình đã đi qua. Tôi hài lòng và mãn nguyện, không có điều chi là hối tiếc. Tiền bạc, vật chất… tôi đã đánh đổi cả tuổi trẻ của mình để có được sự sung túc và an nhàn như ngày hôm nay. Nhưng, còn một điều trong tâm mà tôi mãi day dứt, có lẽ cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay… tôi mới thật sự thanh thản.

Tôi hay đi chùa. Ở chốn thiền môn, trong những giờ ngắn ngủi, tôi tìm được sự yên tĩnh trong tâm. Tôi thường lui tới nhiều ngôi chùa ở khắp tứ phương, mỗi ngôi tạo cho tôi một cảm giác tĩnh lặng khác nhau. Nghe mọi người giới thiệu ở trên ngọn đồi của Đà Lạt có một thiền viện nho nhỏ, nhưng rất đẹp và linh thiêng. Ngôi chùa đó chỉ có vị trụ trì và vài ni cô, khách thập phương thăm viếng rất đông nên tôi tìm đến.

Thiền viện nằm trên đồi cao, khuất sau hàng thông cao rì rào xanh lá- bề ngoài khá cũ kĩ, phủ lớp bụi mờ của thời gian. Bước chậm rãi lên từng bậc thang bằng đá, tôi khoan khoái ngắm nhìn và hít thở không khí trong lành xung quanh. Tôi nhận ra mình đã yếu đi nhiều, chỉ bước chừng hơn chục bậc thang lại bắt đầu thấy mệt. Tiếng chuông chùa văng vẳng, đến giờ tụng kinh của các sư. Bước nhanh hơn, tôi muốn mau chóng lên tới nơi để ngồi nghe kinh và thắp nén nhang cho Phật Tổ. Ngồi xếp bằng trước điện thờ, ngắm nhìn vẻ oai nghiêm nhưng tràn đầy nét nhân từ của Phật, tôi thấy lòng phẳng lặng tựa hồ nước vào cuối thu.

Buổi tụng kinh kết thúc, các sư nữ loay hoay đóng cửa sổ và dọn dẹp đồ để chuẩn bị cho bữa trưa trai tịnh. Thấy khách lạ, các sư đến thưa với trụ trì rồi lui vội vào trong. Tôi còn đứng đó ngắm nhìn kiến trúc của ngôi thiền viện, chưa vội bước đi. Vị trụ trì đang ngồi xếp bằng trước điện Phật, vẫn chưa đứng dậy. Tôi muốn chờ để đến thưa hỏi vài câu rồi cũng về khách sạn nghỉ ngơi. Ngắm từng chiếc cột to, đen bóng đến hai câu đối treo hoành tráng hai bên, kiến trúc nơi này thật sự hấp dẫn trí óc của tôi. Vị trụ trì đứng dậy, tôi bước đến định cất lời thì… trong phút chốc, tôi sững người, đứng lặng trong mấy giây. Vóc dáng này… thân quen quá, dù sao bao nhiêu năm và bao nhiêu đổi thay, nhưng làm sao tôi có thể quên được. Cảm xúc ập đến từ mọi nơi, tôi run run cất tiếng:

- Vân, có phải là Vân không!?

- Thưa, chắc thí chủ lầm người. Bần ni pháp danh Diệu Hạnh, không phải Vân như lời thí chủ gọi. – vị sư nữ vẫn không quay lại, đứng nhìn vào chốn xa xăm.

- Là Vân mà. My đây… Vân quay lại đi. My biết là Vân, cả cuộc đời này sao My quên được vóc dáng ấy. Quay lại nhìn My đi Vân! – bất chấp phép tắc, tôi lay tay vị nữ tu ấy.

- Xin thí chủ bình tâm. Trước mặt Phật Tổ, người đừng như thế. Tôi nghĩ thí chủ nhầm người.

Tôi không đáp, đi vội lên và đứng đối diện. Làm sao tôi có thể nhầm, làm sao tôi có thể quên, làm sao có thể phai mờ gương mặt này trong trí óc của tôi…

- Là Vân thật rồi. My tìm Vân suốt bao nhiêu năm qua. Vân… - tôi bật thành tiếng khóc.

Xem trước of 10Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị