Previous Page of 103Next Page

Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám ( full - cập nhật đủ 5 phần )

spinner.gif

Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám

Phần 1: Câu chuyện của cậu bé đánh giày

Hoàng Hoa Thám là một con đường dài và ngoằn ngoèo nằm ở phía bắc Hà Nội, gần hồ Tây và cắt ngang nhiều con đường lớn khác.

Cũng giống như các khu vực gần hồ khác, thời tiết ở đây mát mẻ nhưng ẩm ướt.

Đây là một con đường khá rộng rãi và sầm uất, tuy nhiên có một điều mà ko phải ai mới đến đây lần đầu cũng để ý, đấy là ko như những con đường lớn khác ở hn, đường hht vắng bóng xe và người đi lại từ rất sớm. Dù rằng nhịp độ ban ngày khá sầm uất, nhưng chỉ khoảng 10h đêm nơi đây đã rất vắng bóng người qua lại. Nếu ai đã từng ở đây và nghe kể về những câu chuyện ma quái do người dân sống nơi đây kể lại, hẳn sẽ ko bất ngờ với điều này.

Ngõ 523 Hht có một khu nghĩa địa nằm ngay giữa một khu dân cư sầm uất. Ngay bên trái của nghĩa địa ngày là trường trung cấp dạy nghề Viglacera cùng một số nhà dân và nhiều hàng quán nằm san sát xung quanh. Ở ngõ đối diện, chếch về bên trái một chút là một hàng ăn.

Tôi năm nay 24 tuổi, sinh ra trong một gia đình nề nếp và rất coi trọng việc học ở Thành phố Nam Định. Tuy vậy, thay vì phát huy truyền thống hiếu học của gia đình, tôi lại thường xuyên lao vào những cuộc chơi bời và bài bạc cùng đám bạn. Kết quả là hết năm lớp 12 tôi thi trượt đại học. Ban đầu, gia đình dự định cho tôi ở nhà ôn thi thêm năm nữa, nhưng thấy tôi có biểu hiện "tăng cường" đàn đúm với đám bạn xấu, bố mẹ tôi quyết định tống cổ tôi vào quân ngũ với hy vọng kỷ luật trong môi trường quân đội sẽ giúp tôi tránh xa được lũ bạn xấu. Chẳng khó khăn gì, bởi vì tôi khỏe mạnh và cũng ko nghiện ngập, nên đến thời kỳ tuyển quân nhập ngũ, tôi gần như bị người ta ép buộc vào bộ đội với nghĩa vụ 3 năm.

Phải xa rời bạn bè và chốn đô thị đông vui để đến một nơi mà theo trí tưởng tượng của tôi, nó là một nhà tù tập trung, một môi trường buồn tẻ, chán ngấy với những kỷ luật khắt khe, mặt tôi dài như cái bơm. Tuy nhiên cũng giống như phản ứng từ trước đến nay đối với các quyết định lớn khác cho cuộc đời mình, tôi vẫn nghe theo lời bố mẹ. Bởi vì, ko chỉ bố mẹ, mà ngay đến chính tôi cũng ko tin tưởng vào bản thân mình.

Cuộc sống trong doanh trại quân đội ko kinh khủng như tôi nghĩ, trái lại, nó cũng khá dễ chịu. Kỷ luật, trên lý thuyết rất nghiêm khắc, thế nhưng thực tế thì chẳng mấy ai thực hiện đúng như vậy. Lúc này tôi mới thấm thía câu: "Đừng nghe những gì người ta nói mà hãy nhìn vào những cái người ta làm".

Sau 3 năm xuất ngũ, tôi ra đời với một mớ kiến thức về quân sự nhưng lại ko có một chút khái niệm nào về nghề nghiệp và định hướng cho tương lai. Thời gian trong quân đội khiến tôi mất thăng bằng khi quay lại với cuộc sống hiện tại, tôi đã phải khá vất vả mới có thể điều chỉnh mình bắt kịp với nhịp sống đã được "số hóa" đi khá nhiều. Đôi khi nghĩ lại câu nói của cậu em họ hơn tôi 5 tuổi và xuất ngũ trước khi tôi đi bộ đội, tôi thấy câu nói mỉa mai ấy tiếc thay lại rất đúng cho trường hợp mình: "Em đi bộ đội bị bọn nó cho uống... thuốc ngu".

Để tạo dựng cho tôi một cái nghề trong tương lai, bố mẹ quyết định gửi tôi vào học ở trường Trung cấp dạy nghề Viglacera, nơi có ông bác tôi đang làm giảng viên.

Previous Page of 103Next Page

Comments & Reviews (20)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended