Chap 1
Cướp hết cho ta!!!
Kinh thành
Mi Young tiểu thư xưa nay nổi tiếng xinh đẹp, nết na, lại ăn ở hiền lành khiến người trên kẻ dưới Hwang phủ ai ai cũng đều quý mến nàng. Nay nàng đã đến tuổi cập kê, nên ngày ngày có không ít ong bướm, vương tôn, quý tộc cứ lượn lờ trước phủ tỏ ý muốn được cùng nàng xe tơ kết tóc.
------------
Hwang phủ
- Tiểu thư, lão gia đã hồi phủ rồi ạ!!! – Guyri a hoàn của Mi Young tiểu thư chạy vào báo với nàng.
- Ồ cha ta đã về rồi sao, Guyri em mau chuẩn bị cùng ta đi chào cha nào – Mi Young nói.
Không đầy vài phút nàng cùng a hoàn Guyri bước vào phủ chính – nơi Hwang đại nhân đang ngồi nghỉ ngơi sau buổi sáng vào triều.
- Nữ nhi xin thỉnh an cha, cha đi đường có mệt không ạ?– Mi Young cất tiếng.
- Ồ con gái ngoan lại đây ngồi với ta nào – Hwang đại nhân nói.
- Mi Young lại đây nào con – Lúc này Hwang phu nhân cũng lên tiếng.
Nàng mừng rỡ chạy đến, ngồi cạnh Hwang đại nhân và phu nhân, miệng tíu tít không ngừng hỏi han ngài. Thoạt trông, nàng lúc này như con chim non vô cùng đáng yêu ríu rít, quấn quýt bên chim bố và mẹ.
Được một lúc, Hwang đại nhân mở lời:
- Mi Young, hôm nay ta vào triều, rất nhiều bạn đồng liêu biết con hiện giờ đang tuổi cập kê, nên muốn kết làm thông gia với nhà ta. Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, con đã đến tuổi trưởng thành, nay việc thành gia lập thất là chuyện không sớm thì muộn, để con làm vợ người ta sớm cũng không có gì.
Vừa nghe cha nói, nàng đã biến sắc ngay. Lấy lại được bình tĩnh nàng thưa:
- Thưa cha, con nghĩ rằng mình còn quá trẻ, vả lại chưa được học hỏi gì nhiều, nếu về làm vợ người ta, con e rằng lỡ có điều chi thất thố sẽ làm cha bị người đời chê trách. Vả chăng, con chưa biết mặt người, cũng chẳng có yêu thương gì thì làm sao con hạnh phúc được?
- Tình cảm có thể từ từ vun đắp, ta tin người này có thể làm con hạnh phúc – Hwang đại nhân tiếp tục.
- Nhưng con muốn được ở cùng cha và mẹ thêm một thời gian – Giọng nàng bắt đầu run run.
- Con gái ngoan ta cũng vì nghĩ cho con mà thôi, ta đã quyết rồi, một tuần trăng sau con sẽ về làm vợ Lee In công tử con quan Lễ bộ, con hãy chuẩn bị đi – Hwang đại nhân kiên quyết.
Lúc này nàng không còn giữ được bình tĩnh, nước mắt cứ chực trào rơi ra. Hwang phu nhân thấy vậy vội ôm nàng vào lòng dỗ dành.
------------
Mấy ngày hôm sau, đã thấy kẻ trên người dưới Hwang phủ tất bật chuẩn bị cho hôn lễ của nàng. Còn nàng thì sao?
- Tiểu thư, người đừng như vậy mà, hãy ăn uống chút gì đi tiểu thư – Guyri rơm rớm nước mắt.
- Guyri, em đừng lo cho ta, ta không chết được đâu – Giọng nàng nhẹ hẫng.
Guyri lắc đầu, lui ra, lòng buồn hiu.
Nàng ngồi đó, nhìn ra cửa sổ, nơi ngoài kia từng tiếng chim hót rộn rã, từng con hồ điệp đang tung tăng bay lượn bên những khóm hoa thơm ngát, từng chòm mây đang vi vu thưởng thức những cơn gió trong mơ màng, nàng ứa nước mắt. Nàng nghĩ nàng còn trẻ thế kia, tại sao phụ thân muốn nàng phải chôn vùi tuổi thanh xuân mà đi lấy chồng cơ chứ, chẳng lẽ phụ thân đã hết yêu thương nàng rồi hay sao? Càng nghĩ nước mắt nàng càng tuôn ra, thấm ướt cả đôi gò má thanh tú.
-----------
Thời gian thấm thoát trôi, cuối cùng cũng đến ngày nàng xuất giá.
* * *
Tiêu Diễu Sơn
- Taengoo tỷ, ta nghe nói hôm nay sẽ có đoàn người ngựa qua đây mang theo nhiều kim ngân châu báu, chúng ta sẽ tác
Add to your private library
Thư viện của tôiAdd this story to your public reading lists