Previous Page of 41Next Page

CHO TOI XIN MOT VE DI TUOI THO- NGUYEN NHAT ANH

spinner.gif

chienthangdl@yahoo.com  

 

1  

 

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ  

Nguyễn Nhật Ánh  

 

"Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em."  

NGUYỄN NHẬT ÁNH  

 

TÓM LẠI LÀ ĐÃ HẾT MỘT NGÀY  

Một ngày, tôi chợt nhận thấy cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt.  

Năm đó tôi tám tuổi.  

Sau này, tôi cũng nhiều lần thấy cuộc sống đáng chán khi thi trƣợt ở tuổi mƣời lăm, thất tình ở  

tuổi hăm bốn, thất nghiệp ở tuổi ba mƣơi ba và gặt hái mọi thành công ở tuổi bốn mƣơi.  

Nhƣng tám tuổi có cái buồn chán của tuổi lên tám.  

Đó là cái ngày không hiểu sao tôi lại có ý nghĩ rằng cuộc sống không có gì để mà chờ đợi nữa.  

Rất nhiều năm về sau, tôi đƣợc biết các triết gia và các nhà thần học vẫn đang loay hoay đi tìm ý  

nghĩa của cuộc sống và tới Tết Ma Rốc họ cũng chƣa chắc đã tìm ra.  

Nhƣng năm tôi tám tuổi, tôi đã thấy cuộc sống chả có gì mới mẻ để khám phá.  

Vẫn ánh mặt trời đó chiếu rọi mỗi ngày. Vẫn bức màn đen đó buông xuống mỗi đêm. Trên mái  

nhà và trên các cành lá sau vƣờn, gió vẫn than thở giọng của gió. Chim vẫn hót giọng của chim.  

Dế ri ri giọng dế, gà quang quác giọng gà. Nói tóm lại, cuộc sống thật là cũ kỹ.  

Cuộc sống của tôi còn cũ kỹ hơn nữa. Mỗi đêm, trƣớc khi đi ngủ, tôi đã biết tỏng ngày mai  

những sự kiện gì sẽ diễn ra trong cuộc đời tôi.  

chienthangdl@yahoo.com  

 

2  

 

Tôi kể ra nhé: Sáng, tôi phải cố hết sức để thức dậy trong khi tôi vẫn còn muốn ngủ tiếp. Tất  

nhiên là trƣớc đó tôi vẫn giả vờ ngủ mê mặc cho mẹ tôi kêu khản cả giọng rồi lay lay ngƣời tôi,  

nhƣng dĩ nhiên tôi vẫn trơ ra nhƣ khúc gỗ cho đến khi mẹ tôi cù vào lòng bàn chân tôi. Khi đặt  

chân xuống đất rồi, tôi phải đi đánh răng rửa mặt, tóm lại là làm vệ sinh buổi sáng trƣớc khi bị ấn  

vào bàn ăn để uể oải nhai chóp chép một thứ gì đó thƣờng là không hợp khẩu vị. Mẹ tôi luôn  

luôn quan tâm đến sức khỏe và cụ thể hoá mối quan tâm của mình bằng cách bắt tôi (và cả nhà)  

ăn những món ăn có nhiều chất dinh dƣỡng trong khi tôi chỉ khoái xực những món mà bà cho  

rằng chẳng bổ béo gì, nhƣ mì gói chẳng hạn.  

Quan tâm đến sức khoẻ là điều tốt, và càng lớn tuổi mối quan tâm đó càng tỏ ra đúng đắn. Chẳng  

ai dám nói quan tâm nhƣ vậy là điều không tốt. Tôi cũng thế thôi. Khi tôi trƣởng thành, có nhà  

báo phỏng vấn tôi, rằng giữa sức khoẻ, tình yêu và tiền bạc, ông quan tâm điều gì nhất? Lúc đầu  

tôi nói nhiều về tình yêu, về sau tôi nói nhiều hơn về sức khoẻ. Tôi phớt lờ tiền bạc, mặc dù tôi  

nhận thấy đó là một bất công: tiền bạc chƣa bao giờ đƣợc con con ngƣời ta thừa nhận là mối  

quan tâm hàng đầu dù tiền bạc ngày nào cũng chạy đi mua quà tặng cho tình yêu và thuốc men  

cho sức khoẻ.  

Nhƣng thôi, đó là chuyện của ngƣời lớn - chuyện sau này. Còn tôi, lúc tám tuổi, tôi chỉ nhớ là tôi  

không thích ăn những món bổ dƣỡng. Nhƣng tất nhiên là tôi vẫn buộc phải ăn, dù là ăn trong  

miễn cƣỡng và lƣời nhác, và đó là lý dó mẹ tôi luôn than thở về tôi.  

Ăn xong phần ăn buổi sáng (chả sung sƣớng gì), tôi vội vàng truy lùng sách vở để nhét vào cặp,  

nhặt lên đầu tivi một quyển, trên đầu tủ lạnh một quyển khác và moi từ dƣới đống chăn gối một  

quyển khác nữa, dĩ nhiên bao giờ cũng thiếu một món gì đó, rồi ba chân bốn cẳng chạy vù ra  

khỏi nhà.  

Trƣờng gần nhà nên tôi đi bộ, nhƣng thực tế thì tôi chƣa bao giờ đƣợc thƣởng thức thú đi bộ tới  

trƣờng. Tôi toàn phải chạy. Vì tôi luôn luôn dậy trễ, luôn luôn làm vệ sinh trễ, luôn luôn ăn sáng  

trễ và mất rất nhiều thì giờ để thu gom tập vở cho một buổi học. Về chuyện này, ba tôi bảo: "Con

Previous Page of 41Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended