Xem trước of 8Tiếp theo >

Ám Dục (Chap 121,122,123,124 completed)

spinner.gif

Chương 74: Sự mất mặt của Dung Ân

Người đàn ông này, quả thực chưa từng nói ra được một lời tán tụng.

Sắc mặt người đàn ông họ Hàn mỗi lúc một khó coi, dáng bộ cao ngạo cũng vì thế bị chèn ép một cách mạnh mẽ, "Bị Tước thiếu chê cười rồi".

Thái độ có phần khiêm nhường hơn, nhưng anh ta vẫn cố gắng quét mắt trên người Dung Ân, tầm mắt dần rơi xuống vòng eo thon thả của cô dừng lại trong chốc lát.

Anh ta trở lại trong xe, âm nhạc sôi động khuấy đảo không khí, nhưng vì sự xuất hiện của người đàn ông, khó lòng lấy lại được vẻ cố hữu, hai tay Dung Ân siết chặt cán cờ, giáp mặt ở khoảng cách gần như vậy, khiến cô không khỏi nảy sinh cảm giác bị áp lực đè nén.

Ánh mắt cô muốn lảng đi nơi khác, nhưng rồi nghĩ lại vẫn là không nên trốn tránh, sống dưới cùng một bầu trời, khó tránh khỏi sẽ có lúc chạm mặt nhau, hơn nữa, bên cạnh anh ta đã có nữ nhân mới, đối với một người chính mình chơi đùa đã chán, anh ta sẽ không quan tâm dư thừa.

Nam Dạ Tước liếc nhìn cô, anh bước xuống ngạo nghễ như bậc quân vương, cảm giác bức bối mỗi lúc một rõ rệt tựa như muốn bóp nghẹt tâm can cô, khí thế cường ngạnh, dường như anh chỉ cần hơi chất vấn, sẽ mang tất thảy cuốn trôi đi toàn bộ, lòng bàn tay cô nắm chặt, cho đến khi đỉnh đầu bị che khuất bởi bóng người đàn ông cao lớn.

Anh lãnh đạm đứng đối diện Dung Ân, đôi mắt hẹp dài nheo lại, trên người phảng phất vị nước hoa nhàn nhạt, mái tóc màu đỏ rượu được chải tùy ý lộ ra vẻ lười nhác, khóe môi mỏng cong lên, anh nói, "Dung Ân, tôi cho cô không đủ tiền hay sao? Để cô ở đây phải mất mặt?".

Cô cảm giác hô hấp của chính mình ngay lập tức trở nên khó khăn, mang theo nỗi tức nghẹn cuộn trào, Dung Ân buông hạ mi mắt, chiếc quần hàng hiệu càng làm tôn thêm đôi chân thon đài của người đàn ông, mũi chân hướng về phía cô. Khóe miệng cô chậm rãi cong lên, mặc dù cứng nhắc, nhưng vẫn đúng ý cô, vẽ lên một đường cong mĩ lệ, cô ngẩng đầu, miệng tươi cười nói, "Tước thiếu, có ai không thích nhiều tiền sao?".

Anh cười cười, dường như tán đồng với ý kiến của cô, nhưng rồi lại tỏ vẻ không đồng tình, "Tôi cho cô số tiền đó, đủ để nuôi cô mấy đời cũng được, Dung Ân, lẽ nào trời sinh cô ham thích những nơi như thế này?".

Khi nói ra lời này, Nam Dạ Tước đường nhiên không biết, một câu nói mang theo biết bao phần tổn thương.

Dung Ân tự giễu, mặc dù vẻ tươi cười cứng ngắc, những vẫn mang theo nét rạng ngời đến sáng lạn, cô vén lại vài lọn tóc ra  sau đầu, dáng điệu có phần lả lướt, thậm chí phong tình vạn chủng, "Tôi còn chưa đổi tấm chi phiếu đó thành tiền, tôi phải suy nghĩ thật kỹ, làm thế nào mới vớt vát cho đủ tuổi thanh xuân tôi đã mất trắng, Tước thiếu trước nay vốn vẫn rất hào phóng,  liệu hôm nay còn muốn cho tôi tiền nữa không?".

Nói xong, Dung Ân liền đưa tay đến trước mặt Nam Dạ Tước, cô hiểu rõ hành động này, sẽ khiến người đàn ông trước mặt chán ghét biết bao nhiêu.

Tự tay cô phá hủy chính mình trong tay anh, hai mắt cô ánh lên ý cười, nhưng sâu thẳm ẩn chứa bao phần cô tịch, người khác không sao nhìn nhận ra, người đàn ông này, dẫu sao cũng đã từng cùng cô vào sinh ra tử, giao dịch đổi chác cũng không phải chỉ đôi ba lần.

Hai tay Nam Dạ Tước móc vào trong túi, ánh mắt sắc bén tựa như mũi dao nhọn đâm lên người DUng Ân, phần bi thương, kỳ thực, cô đã giấu nhẹm tận sâu trong hang hốc cõi lòng, anh tựa như đang suy nghĩ ý tứ trong câu nói của cô. Dung Ân đem quai hàm ngạo nghễ giương cao, trong mắt đong đầy ý cười, mang theo bao phần quyến rũ, vẻ quyết đoán và cứng cỏi anh từng mê luyến trước đây, dường như đã hoàn toàn tan biến.

Xem trước of 8Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (21)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Media

Đang đọc

Đề nghị