Previous Page of 109Next Page

TAY ÔM CON, TAY ÔM VỢ - Hạ Nhiễm Tuyết FULL

spinner.gif

Nam nhân từ phía sau mang ra một tờ giấy ném ra trước mặt nữ nhân, nữ nhân hai tay run run cầm lấy, vừa nhìn thấy, mắt rốt cuộc không nhịn được trào lệ ra ngoài.

“Vì cái gì, vì cái gì muốn ly hôn?” Cô khóc, không cuống cuồng, cũng không gạn hỏi. Âm thầm như tự nói với chính mình.

“Y Y mang thai con của tôi, tôi không thể nào để con của mình là con ngoài giá thú được.” Nam nhân vô tình nói, từ trên cao nhìn xuống gương mặt rơi đầy lệ của nữ nhân, con ngươi đen hiện lên tia do dự, cuối cùng trầm tĩnh lại. Nữ nhân cầm  tờ đơn ly hôn trong tay, bị ánh mắt bức bách của nam nhân, bàn tay cô run run, thậm chí, ngay việc cầm chiếc bút cũng khó khăn, viết xuống những dòng chữ ngoằn ngoèo khó coi. Đi ra khỏi cổng lớn, cô chỉ xách theo một chiếc vali nhỏ, tay nhẹ nhàng vỗ về bụng mình,“Thực xin lỗi, cục cưng, là mẹ vô dụng, không làm cho cha con yêu mẹ được.”

“Đem con đưa cho tôi.” Nam nhân nghiêm mặt, lạnh như băng nhìn nữ nhân ôm đứa trẻ đáng yêu ở trong lòng.

Toàn thân không ngừng run run. Nữ nhân ôm chặt đứa nhỏ ở trong lòng, lui về phía sau. Miệng cô không ngừng liên tục nói. “Không phải, nó không phải con anh, nó là của tôi, của tôi.”

Khi tôi yêu anh, anh không thương tôi, để đến khi anh yêu tôi, tôi đã không còn yêu anh. Lúc ấy, anh muốn tôi ra đi, tôi đi, nếu, anh muốn tôi trở về, thật có lỗi, đã đi xa rồi, trở về không được.

[Tiết tử] Tay ôm con tay ôm vợ

“Đừng mà, van xin các ngươi, thỉnh xin đừng làm hại cục cưng của ta.” Cô lấy hai tay che chở cái bụng nhú lên của mình, không còn có thể lui về phía sau, mà đứng trước mặt người mặc trang phục bác sĩ màu trắng đã chộp được cánh tay cô, kéo lê đến phòng phẫu thuật, bên cạnh người phụ nữ tay vuốt ve lên chính chiếc bụng của mình cũng nhú ra lạnh lùng nhìn cô cười, nụ cười tàn nhẫn vô tình.

“Van cầu các ngươi, đừng, đừng thương tổn nó, nó đã hơn bốn tháng rồi, còn sáu tháng nữa sẽ sinh ra, van cầu các ngươi.” Thân thể cô bị vài người ấn xuống, nhìn chiếc kim tiêm bơm đầy trong tay bác sĩ, thân thể cô co giật.

“Không nên……” Cô cố gắng ngúc ngắc đầu, liên tục giãy dụa, nhưng vẫn không tài nào thoát khỏi gọng kèm hai bên người, trên mặt nước mắt từ khóe mi không ngừng rơi xuống tấm trải giường trắng toát.

Ai tới cứu cứu cô, cứu cứu của cô cục cưng.

Cục cưng, của ta cục cưng, cứu cứu ta cục cưng.

Cầu anh, chồng ơi, chồng, xin cứu cứu cục cưng của chúng ta cục cưng, cứu cứu nó.

Thầy thuốc cầm kim tiêm không ngừng tiến lại gần cô, kim tiêm ánh lên ánh sáng lạnh buốt, làm con mắt cô nhức nhối.

“Không nên”

Trong đêm tối, tiếng thét của nữ nhân vang lên chói tai đặc biệt thê lương.

Cô đột nhiên ngồi dậy,kinh hoàng nhìn bốn phía, lấy tay lau mồ hôi lạnh đang đọng ở trên trán, cô như thế nào lại nằm mơ như vậy, vươn tay đặt ở trên bụng, nơi hiện ra mờ mờ một vết sẹo.

Previous Page of 109Next Page

Comments & Reviews (2)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended