Previous Page of 13Next Page

truyen

spinner.gif

Phải công nhận là xa dì Út Ngự, Lợi không thể nào chịu đựng nổi cảm giác nhung nhớ từng làn da sớ thịt dì ; hầu như lúc nào, nó cũng trông chờ chuông điện thoại di động réo vang và đầu dây bên kia chính là giọng nói oanh vàng, thỏ thẻ của dì nhưng tuyệt nhiên không bao giờ xảy ra chuyện dì gọi điện thoại về cả. Nếu có gọi thì chẳng qua đó là thằng An gọi nó đi uống café không hơn không kém. Vậy là không thể nào gặp lại được dì rồi! – Nó nhủ thầm và rồi thời gian trôi qua cũng làm cho nó nguôi ngoai đi phần nào nỗi niềm nhớ nhung dì Út bởi những câu chuyện đời thường liên tiếp xảy ra càng ngày càng làm xóa nhòa đi tất cả và một trong những câu chuyện ấy là chuyện tình xảy ra giữa nó và cô Hải Anh, cô giáo cũ của nó đang công tác giảng dạy tại trường cấp III Châu Thành. Tuy gọi là cô nhưng từ lúc bước chân vào học lớp 10, nó chưa hề học cô một ngày nào cả vì cô chỉ dạy Hóa khối 11, 12 mà thôi nhưng hai cô trò biết nhau vì cô là vợ thầy Bình, phụ trách văn nghệ của trường còn nó thì lại là một trong những thành viên tích cực nhất trong đội văn nghệ và do trong tuần có hai buổi chiều thứ tư và thứ sáu nó và thằng An đến nhà để học lớp đàn ghitare do thầy Bình dạy. Đôi khi nó cũng đến vào những lúc rãnh rỗi, phụ thầy Bình xách nước, giúp cô Anh chẻ củi…Nhà cô Anh là một căn hộ nhỏ nằm trong một dãy ba căn liền nhau trong con hẽm ngang nối liền đường Cách mạng Tháng Tám với đường Chợ Mới, đi qua đình thần Phước Lễ.

Lúc này, do bỏ học nên nó không tới lui nhà cô nữa nhưng vì có nghề chạy xe ôm nên đôi khi thấy thầy Bình hoặc cô Anh đi bộ ngoài đường, Lợi vẫn vì tình cũ nghĩa xưa mà chở hộ thầy, cô đi và dĩ nhiên là nó không hề lấy tiền dù cho thầy Bình, cô Anh có đưa tiền cho nó đi chăng nữa. Riết rồi hai vợ chồng cô trở thành mối của nó hồi nào cũng chẳng hề hay biết! Do thời gian công tác tại trường cấp III Châu Thành đã lâu nên hiện tại, năm học này thầy Bình được luân chuyển xuống trường cấp III Ngãi Giao cách Bà Rịa những 20 cây số ; vì vậy thầy phải ở lại trên đó một tuần hay nữa tháng mới về một lần để tiết kiệm bớt tiền xe. Hai thầy trò có cho nhau số điện thoại di động nên đôi khi thầy alô là lập tức nó chạy lên Ngãi Giao chở thầy về hoặc là đến nhà chở thầy lên trường. Cô Hải Anh vẫn giảng dạy bình thường tại trường cũ và do cô kiêm nhiệm công tác thủ quỹ của trường nên mỗi tháng một lần, cô đến Kho bạc Thị xã để nhận lương về trường phát lại cho giáo viên. Chính cái công việc này là tiền đề đầu mối dẫn dắt cô và Lợi bước vào cuộc tình tuy vụng trộm, lén lút nhưng thật tuyệt vời với nguyên cả một vườn ân ái tràn ngập hoa thơm cỏ lạ nhưng đó là chuyện hồi sau hãy tính. Cô Anh năm nay 33 tuổi và hai vợ chồng cô có một đứa con gái tròn 8 tuổi, học lớp Ba hiện đang ở với gia đình ông bà nội ở Long An. Bấy lâu nay, thầy Bình hy vọng là hai vợ chồng thầy sẽ có thêm một cậu con trai nữa nhưng vì lần sinh đầu tiên, cô phải sinh mổ nên có lẽ ảnh hưởng đến đường con cái nên mấy năm nay, hai vợ chồng cô đều hiếm muộn.

Trong thời gian thầy ở trên Ngãi Giao, thỉnh thoảng Lợi vẫn lui tới phụ giúp cô Anh một số công việc lặt vặt như vệ sinh nhà cửa, giặt giũ, chở cô đi mua sắm…; do vậy nên sợi dây quan hệ tình cảm hai cô trò càng lúc càng thắt chặt vào nhau hơn như là hai chị em và đến một ngày nào đó, sợi dây này lại lay động biến đổi khiến hai cô trò không sao mà lường trước được. Thỉnh thoảng, nó ở lại dùng cơm trưa hoặc chiều với cô ; cô có biệt tài nấu ăn rất ngon, dù không phải cao lương mỹ vị gì cả nhưng với tài nghệ chế biến của cô thì lại đó là những món ăn cực kỳ hấp dẫn. Canh bắp cải giò heo, lòng già xào dưa cải chua, cá ngừ chiên xốt cà chua… là thực đơn ở nhà cô mà nó rất thích. Không hiểu vì sao cô cũng biết chuyện nó trốn đi vượt biên nên phải bỏ học, trong những lúc vui vẻ cùng nhau, đôi khi cô khuyên nó đừng hy vọng ảo tưởng nơi xứ người, đất nước quê hương mình là trên hết. Dĩ nhiên, cô làm sao biết rõ tận tường ngóc ngách câu chuyện vượt biên của nó nhưng nó chẳng hề phân bua chi cả, chỉ nhỏ nhẹ hứa với cô là sang năm sẽ xin đi học lại. Một buổi tối nọ, khoảng 7 giờ, trong lúc rong ruổi tìm khách đi xe, Lợi bỗng chợt nhớ cô Hải Anh rồi không ngờ nó lại nảy sinh một ý nghĩ khá táo bạo là mời cô đi uống café. Vừa nghĩ xong, nó chạy đến nhà cô ngay nhưng phải hơn nữa giờ đồng hồ sau, với khuôn mặt đỏ rần lên vì ngượng và tâm trạng hồi hộp, lo lắng giống y như là phạm pháp quả tang, nó mới thốt được nên lời. Tưởng đâu cô sẽ sụ mặt xuống la mắng nó nhưng không, sau vài giây nghĩ ngợi, cô thản nhiên bảo nó ngồi chờ chút xíu đặng cô đi thay quần áo. Khi cô khóa cửa nhà xong, nó khởi động xe máy chở cô ra quán Mưa thu ở ngã ba Mũi Tàu. Vì quán đông khách, các ghế bố bên ngoài đều có người, chỉ còn ghế đôi trong chòi mà thôi ; nó tính quay ra tìm quán khác nhưng cô đã chui tọt vào trong chòi và bảo nó là hai cô trò ngồi chung ghế bố đôi có sao đâu. Bên trong chòi chỉ lờ mờ một bóng đèn trái ớt đỏ lòm, thoang thoảng mùi nhang muỗi, nó khép nép ngồi cạnh cô, sợ sệt không dám đụng chạm vào người cô.

Previous Page of 13Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended