Xem trước of 30Tiếp theo >

chi co the la yeu (phan 3- end)

spinner.gif

Phần III: Bình yên

 

Chương 1

 

Tiếng cười đùa khanh khách của một đứa bé làm Long chậm bước chân. Anh nhìn về phía tiếng cười. Một đứa bé xinh xắn đang chơi cùng một người đàn ông, là ba nó. Đứa bé hình như đang tập nói nên nó chỉ bập bẹ mấy tiếng không rõ nghĩa. Đôi mắt nó tròn to, đen láy, có nét hơi bướng bỉnh, cái miệng nhỏ xinh thì không ngừng cười. Nó là một đứa trẻ đáng yêu.

Long bật cười một cách không tự chủ rồi tiếp tục bước đi. Lâu lắm rồi, từ cái đêm định mệnh ấy, anh mới lại cười. Và cũng lâu lắm rồi, anh mới trở lại Việt Nam. Thực ra ba năm với cuộc đời một con người chỉ như một cái chớp mắt, nhưng những ngày không có Thảo Nhi bên cạnh, anh thấy nó dài đằng đẵng. Mệt mỏi, chán nản, anh cũng không biết bằng cách nào mà anh lại vượt qua được cái tâm trạng đó trong suốt thời gian qua.

15 tháng tù giam cho hành vi cố ý gây thương tích, anh đã gặm nhấm sự ân hận của mình trong hoàn cảnh ấy. Anh ân hận vì đã đánh mất người anh yêu nhất trên cõi đời này theo cái cách thật vụng dại và đáng trách.

Ra tù, My Vân vẫn nằng nặc muốn kết hôn. Nhưng anh đã lên máy bay, bỏ lại sau lưng tất cả quá khứ, tất cả tình yêu vô vọng, và cả cô dâu xinh đẹp trong ngày cưới, vội vàng như chạy trốn. Thời gian học tập ở đất nước sương mù xa xôi, những cô bạn tóc vàng quyến rũ, những cuộc đua quên đời cũng không giúp anh quên đi được quá khứ, quên đi được người con gái đã đem cả cuộc sống của anh đi trong cái đêm lạ lùng ấy.

Cái đêm cuối cùng bên Thảo Nhi ấy lại hiển hiện rõ ràng trong đầu óc anh như mọi đêm trước đây nó hay làm anh thao thức đến sáng. Cái cảm giác ôm siết cô trong vòng tay dường như còn rất mới. Anh mường tượng ra được cả hơi thở của cô, mùi hương trên tóc cô, vị đắng của những giọt nước mắt tràn xuống môi cô khi hai người hòa làm một. Mọi thứ cứ như vừa mới diễn ra mà thôi.

Giá như anh không bị men cay làm cho ngủ quên đi thì anh đã giữ được cô ở lại. Giá như trước đó anh không xúc phạm cô thì cô đã không kiên quyết ra đi.

Giá như sáng hôm sau anh không nhìn thấy vết máu đỏ còn thấm lại trên ga trải giường thì biết đâu anh đã có thể quên đi cô. Mỗi lần anh tìm vui bên một cô gái khác cốt để quên đi cái lần ân ái định mệnh đó, thì cái vệt máu tươi nguyên ấy lại hiển hiện. Dấu vết của sự trinh nguyên ấy cứ luôn ám ảnh anh, day dứt anh, khiến anh không thể nào lãng quên được quá khứ.

Anh đã gần như phát điên lên khi phát hiện ra rằng cho tới trước khi ở bên anh, Nhi vẫn còn là một cô gái nguyên vẹn. Anh đã suýt giết chết cái kẻ khốn nạn đã gây ra tất cả mọi chuyện, nếu như Khánh không nhắc anh rằng anh cần phải đi tìm cô. Cô đã lựa chọn ra đi vì thấy có lỗi với anh, đừng biến sự ra đi đó thành nỗi căm thù, để rồi lạc đường mãi mãi.

Cái màn kịch mà anh đã được xem qua cuốn phim ấy, cuối cùng chỉ nhằm vào anh. Hắn cũng hiểu, điểm yếu của anh chính là Thảo Nhi, và hắn đã làm điều đó thật xuất sắc. Một mũi tên bắn trúng giữa tim anh, làm anh không sao gượng dậy được. Đối với Thảo Nhi, hắn cũng không phải là không coi trọng, nên hắn mới không cam tâm xâm phạm đến thân thể cô. Hắn đã từng được Nhi không tiếc thân mình để che chở, và với hắn, cô gần như là một thánh nữ bất khả xâm phạm. Hắn làm thế, vừa có thể trả thù anh, lại vừa có thể một tay cướp đi người anh yêu.

Ra tù, anh muốn đi tìm lại Nhi, nhưng My Vân thà chết cũng không chịu hủy đám cưới. Xét cho cùng, người con gái đáng thương ấy đã trở thành nạn nhân của tính kiêu ngạo và sĩ diện của anh. Anh chấp nhận lời cầu hôn của Vân với ý nghĩ điên rồ là sẽ trả thù được sự phản bội của Nhi với mình, không dễ dàng gì để phủi tay trước tất cả được.

Xem trước of 30Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị