Xem trước of 126Tiếp theo >

Nắng gắt (Cố Mạn)

spinner.gif

Nắng gắt (Cố Mạn) – Giới thiệu

Tên tác phẩm: Nắng gắt (tên gốc: Kiêu dương tự ngã)
Tác giả:

Cố Mạn


Ngôn tình hiện đại

Tình trạng truyện: Đang sáng tác (Chưa hoàn)

Chuyển ngữ:

Sahara

Văn án:

- Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì?

- Nhiều hơn yêu một chút? – Anh nghiêng đầu nhìn tôi, sau đó cười hời hợt – Với anh thì, đó chính là em!

Bài tựa không liên quan

Học kỳ cuối đại học năm tư là những tháng ngày đau khổ nhất của tôi.

Chưa hết cuộc hội thảo tuyển dụng này lại phải đi tới cuộc phỏng vấn kia, đau đầu nhức óc về chuyện bảo vệ luận văn tốt nghiệp, đã thế lại còn những bữa tiệc chia tay không say không về… Tất cả chỉ có thể dùng hai từ “rối loạn” để mà hình dung! Mỗi người ai nấy cũng đều giống như một con quay không bao giờ dừng lại, không thể làm chủ được bản thân mà cứ bị xoay tròn, xoay tròn mãi…

Cho tới thời khắc phải dừng lại…

Buổi tối ngày hai mươi ba tháng sáu, A Phân – cô bạn nằm giường đối diện tôi, trở thành người đầu tiên ở ký túc xá rời khỏi Nam Kinh.

Cô ấy phải đến Hạ Môn, một nơi xa xôi – nơi mà tôi chỉ biết tới tên.

Tôi từ trước tới giờ đều không ngờ được sẽ có một ngày mình phải rơi lệ như thế, tôi đuổi theo xe lửa, mãi đến khi xe lửa tăng tốc lao đi vun vút…

Tôi vẫn luôn là một cô gái khỏe mạnh vui tươi…

Tôi vẫn chưa bao giờ hiểu thế nào là biệt ly…

Mãi cho đến giờ phút này…

Sau này, chúng tôi có thể chẳng bao giờ gặp lại nhau…

Sau này, chúng tôi cho dù có gặp lại cũng chỉ có thể vội vã chào nhau một câu, rồi lại vội vã chia tay…

Có lẽ khi ấy, chúng tôi sẽ không còn cảm thấy bi thương như hiện tại, có thể là vì chúng tôi đều không còn quan trọng đối với người kia, cũng có thể là vì, khi ấy chúng tôi đã học được cách kiên cường.

Nhưng mà giờ này khắc này, khi bạn đi rồi, tôi chỉ có thể ở sân ga này, vừa đi vừa khóc…

Tạm biệt nhé, tuổi thanh xuân cuối cùng của chúng ta…

Chúng ta sẽ không còn được sống như những đứa trẻ nữa…

Chúng ta tốt nghiệp rồi…

CHƯƠNG 1

Chuyển ngữ: Sahara

 

          Cuối tháng ba đại học năm tư, tôi kết thúc kỳ thực tập làm kế toán viên ở Vô Tích, trở về đại học Nam Kinh. Thực ra tôi rất muốn ở nhà dăm bữa nửa tháng nữa để tiếp tục làm một con sâu gạo, nhưng mà tình thương của mẹ yêu dành cho tôi đã nhanh chóng cạn kiệt, tôi đành phải phải xị mặt mà càn quét tủ lạnh lần cuối cùng, tay xách nách mang buồn thiu quay về Nam Kinh.

Xem trước of 126Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị