Previous Page of 134Next Page

Dia nguc tang thu 19

spinner.gif

Sái Tuấn

Địa ngục tầng thứ 19

Dịch giả: Trần Hữu Nùng

Lời mở đầu

 

 

 

Nữ sinh viên năm thứ tư là Xuân Vũ thoát chết từ chốn thôn dã hoang vu, sau cơn khiếp hãi kinh hoàng, cô bỗng bình phục một cách kỳ lạ. Kể từ sau khi nhận được tin nhắn trên điện thoại di động "Bạn có biết tầng 19 địa ngục là gì không?"

Xuân Vũ đã rơi vào một trò chơi địa ngục khiến cô sợ hãi cực độ không thể thoát ra được. Các bạn thân, bạn học của Xuân Vũ cũng nhận được mẩu tin nhắn bí hiểm đó và đều liên tiếp gặp bất hạnh, họ lần lượt Game Over ở các giai đoạn khác nhau của trò chơi.

Bởi thế, Xuân Vũ quyết định phải khám phá cái bí mật đến từ địa ngục ấy. Anh giảng viên Mỹ thuật trẻ tuổi tuấn tú Cao Huyền đã bước vào cuộc sống của cô Thiên Niên tìm hiểu các bức bích họa, mong tìm ra lời giải ẩn chứa trong đó. Cô căm thù người bố dượng, khi nổi oán hận này sắp khiến cô phải từ giã cõi đời, thì Cao Huyền - dựa vào tình yêu sâu sắc, cháy bỏng của mình - đã thức tỉnh cơn mê của Xuân Vũ.

Nhưng kẻ giấu mặt điều hành trò chơi địa ngục tuyệt đối không hề đơn giản.

Từ tận đáy lòng mỗi con người đều có mầm mống của sự tham lam, ghen ghét, ích kỷ hoặc giận dữ; một khi chúng bị khêu gợi, phơi bày ra trước đời thường, thì họ thường có những hành vi kỳ quặc dị thường không sao kiểm soát nổi. Rơi xuống những tầng địa ngục - đó là sự trừng phạt tàn khốc dành cho những con tim độc ác.

Tầng 19 địa ngục có những gì đang chờ bạn?

- 1 -

LỐI VÀO ĐỊA NGỤC

Nửa đêm giờ tý.

Khắp núi, rừng trúc đang xao xác run rẩy, lao xao những âm thanh như nước triều về trong màn đêm nặng nề, cả cõi trời như bị một trận cuồng phong thổi rơi sập xuống. Chàng trai ngẩng nhìn bầu trời tối đen, đôi tròng mắt màu tro sâu thẳm cố nhìn vùng núi xung quanh nhưng nhìn không rõ, chỉ thấy vài con dơi đáng sợ. Hình như chúng cảm nhận được những tia chớp ẩn trong bầu trời mây, hoảng hốt chấp chới bay qua bay lại trên đầu anh. "Chính là đêm nay đây!".

Khi bị những giọt nước lạnh rơi vào mắt, anh thầm lặng cầu khấn. Rồi anh ngoái nhìn, những tường đổ vách xiêu ở nơi rừng trúc núi sâu này chẳng bao lâu nữa người ta sẽ lãng quên.

Chỉ chốc lát sau, trận mưa trong cuồng phong trút xuống. Anh giơ chiếc đèn bão sáng nhờ nhờ, cắm cổ chạy vội vào cái nơi nham nhở đổ nát. Ánh đèn trong đêm lúc mờ lúc tỏ, chập chờn như ma trơi nhưng cũng đủ để chiếu sáng cửa vào hang động trông chẳng khác nào một cái mồm đen ngòm đang ngoác ra trong đêm.

Trong ánh chớp giật sáng lòa xé ngang bầu trời, anh rón rén thận trọng bước vào trong hang. Làn hơi ẩm mốc không rõ đã trải bao năm tháng nồng nặc xộc vào mũi, bão tố gió mưa ngoài kia hình như đã là một thế giới khác. Anh giơ cao ngọn đèn tù mù soi khắp xung quanh, chỉ thấy bóng tối trong hang dường như vô tận.

Anh nuốt nước bọt, hồi hộp bước về phía trước. Một giọng nói khàn khàn vọng ra từ trong bóng tối: "Vậy là ngươi đã đến!" 

"Vâng. Đêm nay tôi sẽ được biết điều bí mật chứ?" 

Câu hỏi không mấy trơn tru, câu trả lời vọng ra từ trong hang sâu, giọng run run, cực kỳ đáng sợ. 

"Phải! Đêm nay đúng là rất đặc biệt." 

"Tôi đã chờ đợi đúng một năm rồi!" Anh đầy lo lắng cầm cây đèn trong tay, ánh sáng nhờ nhờ rung rinh không ngớt, lờ mờ nhìn thấy một bóng đen cao lớn trên vách hang.

Nhưng anh vẫn không thể nhìn thấy khuôn mặt của đối phương. Hình như đó chỉ là một u linh trong bóng tối.

"Được. Số phận đã sắp đặt là đêm nay, vậy thì cứ hỏi đi?"

Miệng chàng trai hiện lên một nét cười kỳ dị, đôi mắt màu tro hơi lấp lánh dưới ánh đèn, trông tựa như một con dơi đã trở về hang động. Anh gắng thở hít cho đều, bằng một giọng nhẹ nhàng, hỏi linh hồn trong bóng tối kia một câu hỏi xưa cũ:

Previous Page of 134Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended