Previous Page of 150Next Page

tuoi tho du doi 1

spinner.gif

Phùng Quán 

Tuổi Thơ Dữ Dội 

(Tập một) 

Thay lời tựa 

Phùng Quán (1932- 1995) Sinh tại Thừa Thiên - Huế, 13 tuổi tham gia Vệ Quốc Quân - chiến sĩ Trinh sát Trung đoàn 101 (tiền thân là Trung đoàn Trần Cao Vân) 

* * * 

Cả cuộc đời ông là một nỗi buồn to lớn, dằng dặc của một tâm hồn yêu nước, thương nòi, ngay thẳng, chân thật mà phải chứng kiến quá nhiều bất công dối trá: 

"Tôi muốn đúc thơ thành đạn 

Bắn vào tim những kẻ làm càn 

Những người tiêu máu của dân 

Như tiêu giấy bạc giả! 

Tôi đã đến dự những phiên toà 

Họp suốt ngày luận bàn xử tội 

Những con chuột mặc quần áo bộ đội 

Đục cơm khoét áo chúng ta 

Ăn cắp máu dân đổi chác đồng hồ 

Kim phút kim giờ lép gầy như bụng đói" 

"Yêu ai cứ bảo là yêu 

Ghét ai cứ bảo là ghét 

Dù ai ngon ngọt nuông chiều 

Cũng không nói yêu thành ghét 

Dù ai cầm dao doạ giết 

Cũng không nói ghét thành yêu 

Tôi muốn làm nhà văn chân thật 

chân thật trọn đời 

Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi 

Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã 

Bút giấy tôi ai cướp giật đi 

Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá" 

"Tôi có quyền gì được no hơn nhân dân tôi một miếng ăn? 

Tôi có quyền gì lên xe xuống ngựa 

Khi gót chân nhân dân tôi nứt nẻ bụi đường?"

 

"Một niềm yêu tôi không đổi thay 

Một niềm tin tôi không thay đổi, 

Viết trên giấy có kẻ giòng 

Là nhà văn, 

Tôi đã viết suốt 30 năm 

Là chiến sĩ, 

Tôi là xạ thủ cấp kiện tướng trung đoàn 

Tôi có thể viết như bắn 

.... 

Không có gì đẹp hơn 

Viết ngay và viết thẳng 

Là nhà văn 

Tôi yêu tha thiết 

Sự ngay thẳng tột cùng 

Ngay thẳng thuỷ chung 

Của mỗi chữ viết"

"Có những phút ngã lòng 

Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy" 

"...Với một Gavroche, Vitor Hugo đã viết nên những trang bất hủ. Trẻ em của chúng ta đã anh dũng, hồn nhiên tham gia cuộc đấu tranh trường kỳ gian khổ cùng với cha, anh; không kém gì những Gavroche trên chiến luỹ cách mạng Pháp. Thế mà sách vở viết về mặt này còn quá ít. Nhà văn Việt Nam còn mắc nợ các em rất nhiều. 

Với TUỔI THƠ DỮ DỘI, Phùng Quán đã bắt đầu trả nợ một cách chính đáng. Sách dày 800 trang mà người đọc không bao giờ muốn ngừng lại, bị lôi cuốn vì những nhân vật ngây thơ có, khôn ranh có, anh hùng có, vì những sự việc khi thì ly kỳ, khi thì hài hước, khi thì gây xúc động đến ứa nước mắt... Tôi chỉ mong làm sao cho tất cả các em thiếu nhi Việt Nam được đọc sách này" 

Nguyễn Khắc Viện 

Phần Thứ Nhất 

"Trừ giặc, ba tuổi vẫn còn hiềm là muộn" 

Cao Bá Quát

1. 

Một tuần trước ngày Huế nổ súng kháng chiến, dân trong thành phố được lệnh tản cư hết về các vùng quê. Nhưng qua mấy ngày đầu đánh nhau, tin tức thắng lợi từ Mặt trận đưa về dồn dập. Tin thắng lợi một đồn mười, mười đồn trăm, nên đồng bào chắc mẩm tụi Tây sắp đầu hàng đến nơi rồi. Do đó, không ai bảo ai, mon men kéo dần về phía thành phố. Họ nóng lòng sốt ruột được mau mau trở về dọn dẹp lại nhà cửa, phố xá, trở về với công việc làm ăn thường ngày. 

Cuối cùng họ tụ tập lại đông đúc phía bên này cầu Bao Vinh. Bên kia cầu thuộc khu vực mặt trận A, ai muốn sang phải có giấy phép của Ban chỉ huy Mặt trận cấp. 

Như đã thành lệ, tờ mờ sáng là đồng bào túa hết ra đường, kéo đến đứng chen chúc ở đầu cầu, chờ nghe tin tức thắng lợi của Mặt trận đêm qua. Họ chen lấn, ùn ùn mỗi lúc một sát đến chỗ bậc đá bước lên cầu. Nếu không có anh Vệ Quốc Quân cầm ngang khẩu súng trường dài như cây sào chăn vịt đứng gác ngay trước mặt, chắc cả khối người chen chúc này đã tràn qua bên kia cầu như nước vỡ bờ. 

Ðồng bào nhao nhao hỏi anh lính gác:

Previous Page of 150Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended