Sau cơn mưa....sẽ xuất hiện cầu vồng [ Ann ]

spinner.gif

Nó thức dậy sau giấc ngủ dài , đầu nó vẫn trống rỗng , nó không nhớ được gì cả . Kí ức của nó như bị xoá khỏi bộ nhớ , nó không có ấn tượng với bất cứ thứ gì . Nó là ai ? Gia đình nó đâu ? Tại sao một chút dư âm nó cũng không có . Càng nghĩ đầu nó lại càng đau . Nó tiến lại gần bên cửa sổ , cánh cửa được nó đẩy ra , làn gió mang dư vị dễ chịu ùa vào phòng bệnh , có lẽ cơn gió này cũng xua đi một phần lớn ưu phiền trong nó . Cánh cửa phòng chợt mở , là Jan , cậu bước vào với trên tay là một bó hoa . Cũng thái độ đó , nó xoay lại nhìn cậu bằng đôi mắt khó hiểu 
- Cậu là.....
Do trước khi đến thăm nó , Jan đã hỏi rõ tình hình của nó với bác sĩ nên cậu cũng không ngạc nhiên , cậu từ tốn kéo ghế ra ngồi cạnh nó , mỉm một nụ cười thật tươi 
- Tớ là bạn học của cậu !! 
Không hiểu sao nó cảm thấy an tâm khi ở cạnh Jan , khá rụt rè , nó leo lên giường ngồi gần Jan 
- Xin lỗi , bây giờ mình không nhớ được gì cả , ngay cả tên mình ,mình cũng không nhớ .
Jan mỉm cười cảm thông , cậu khẽ xoa đầu nó 
- Cậu an tâm , cứ bình tĩnh , không có gì phải gấp gáp cả , rồi cậu sẽ nhớ được mọi chuyện thôi . Tớ sẽ giúp cậu nhớ những gì đơn giản nhất , được không ?
- Nếu được vậy thì tớ cám ơn cậu _ Nó mỉm cười
Cánh cửa phòng lại mở , là Alex , anh bước vào với hộp quà và bó hoa trên tay , bắt gặp đôi mắt ngạc nhiên đến ngây ngô của nó , Alex cất tiếng hỏi 
- Kiwi , em sao thế ?
Nó lùi ra sau lưng Jan , khe khẽ hỏi 
- Xin lỗi , nhưng anh là ai ?
Alex sững sờ đến mức suýt đánh rơi mọi thứ trên tay , anh phì cười ngặt nghẽo 
- Em đùa gì vậy chứ Kiwi ? 
Nó nghệch mặt ra , nó đâu có đùa , nó nghiêm túc đấy chứ . Jan nhẹ nhàng vỗ vai nó , cậu đứng dậy lôi Alex ra một góc . 
- Cậu làm cái quái gì thế ?_ Alex gắt
- Anh có biết anh như vậy Kiwi sẽ sợ không ? 
- Làm gì mà Kiwi sợ tôi ? _ Alex vẫn bực mình
Jan bực dọc kể hết mọi chuyện về nó cho Alex nghe , Alex sững sờ , anh nhìn qua nó , xót xa..... Anh chỉ mới biết nó một thời gian rất ngắn . Dư âm để lại còn không có vậy mà giờ đây , anh lại một lần nữa trở lại thành người xa lạ với nó , liệu nó còn có thể quý mến anh như trước hay không ?
Nó vẫn ngồi đó nhìn hai người , nó tự trách bản thân sao không nhớ được gì để mọi người xung quanh nó phải phiền lòng như vậy 
Cánh cửa lại mở , Ken bước vào, do mấy ngày nay nó đã được Ken chăm sóc nên nó không cóthái độ xa lạ với anh nữa . Nó nhìn anh rồi khẽ mỉm cười . Ken cũng nở một nụ cười với nó , nhưng nụ cười của anh chợt tắt hẳn khi thấy Ja và Alex ở góc phòng . Qúet một tia nhìn sắc lạnh vào họ , Ken cất giọng 
- Đến đây làm gì ? 
- Không liên can đến cậu _ Cả hai đồng thanh 
- Đây không phải chỗ cho hai người 
.
.
- Mọi người đừng vậy mà....
Bầu không khí dịu đi khi có tiếng nói của nó , cả 3 người con trai ngừng tranh cãi 
Ngoài cửa phòng đang có tiếng bước chân rất gấp , cánh cửa phòng bị đạp ra một cách thô bạo , là Khải Tâm , nó giật mình lùi sát góc , nó không nhớ cậu . Khải Tâm xót xa nhìn nó , bàn tay cậu siết chặt , ánh mắt ánh lên tia nhìn giận dữ.....
Ken nhìn Khải Tâm vẫn bằng ánh mắt đó , bây giờ cậu muốn Kiwi dành riêng cho mình , không ai có thể xem vào giữa hai người , cậu không muốn mất Kiwi một lần nào nữa 
- BỐP !! 
Một cú đấm thô bạo giáng vào mặt Ken , làm cậu ngã xuống đất , máu từ khoé môi túa ra , chưa hả giận Khải Tâm kéo xốc cổ áo Ken lên , cậu gằn giọng
- Tại sao vậy hả ? Nếu mày không bảo vệ được Kiwi thì cũng đừng làm tổn thương nó chứ ? Rốt cuộc mày muốn sao đây hả ? _ Khải Tâm nhìn Ken mắt túa lửa 
Ken vẫn thế , cậu vẫn bình tĩnh nhìn Khải Tâm , cậu không hề đánh trả , chỉ khẽ nhếch môi 
- Việc đó không liên quan đến anh ... 
- Mày......_ Khải Tâm toan giơ tay giáng thêm một cú vào Ken thì....
- Dừng lại ... !! _ Nó hét đồng thời lồm cồm bò xuống giường 
Nó chạy đến đẩy Khải Tâm ra và đứng chắn trước Ken , nó bặm môi nhìn Khải tâm 
- Sao anh lại đánh anh ấy ?? 
Khải tâm sững sờ..... người nó bênh vực.....lại là Ken , dù mất trí nhớ hay không , trong lòng nó Ken vẫn có vị trí quan trọng nhất hay sao ?? 
Đau......cậu buông thõng đôi tay , nhếch một nụ cười nhạt tuếch nhìn nó , cậu khẽ gật gật đầu , cho hai tay vào túi và bước ra ngoài . 
Nó vội xoay qua nhìn Ken bằng vẻ mặt lo lắng , nó lau máu ngay khoé môi Ken , rồi sốt sắng hỏi 
- Anh có sao không ??
Ken mỉm cười nhìn nó , có lẽ giờ cậu đang hạnh phúc , việc nó mất trí nhớ như vậy xem ra vẫn ổn hơn , anh xoa đầu nó 
- Không sao , ngoài da thôi 
- Nè hai người tình cảm quá đó , chướng mắt thật _ Alex gắt 
Nó nghiêng người nhìn Alex 
- À quên , anh là ai nhỉ ?
- Alex _ Alex gắt nó
Lý do cũng dễ hiểu thôi , cậu nhóc đang ghen =))
- À....tôi sẽ cố nhớ , rất vui được biết anh , Alex _ Nó mỉm cười tươi 
Đang giận toé khói bỗng bắt gặp nụ cười thiên thần của nó , hơn nữa lại là dành cho mình , cơn giận của Alex biến đi đâu mất tiu , mặt anh chàng bắt đầu ửng đỏ , Alex vội quay mặt sang chỗ khác . Cậu nói nhanh
- Tôi có việc , chào nhé 
Nói rồi Alex chạy vội ra khỏi phòng với hai cái má đỏ như gất =))
Nó nhìn Alex tủm tỉm cười , nó đếm trên đầu ngón tay 
- Xem nào , mình vừa biết được vài người , thứ nhất là anh Ken , thứ hai là Jan thứ ba là Alex . Còn gì nữa nhỉ ? 
- Cậu cứ từ từ , đừng ép bản thân quá _ Jan nhẹ nhàng 
- Mai là em được xuất viện rồi nhớ lo lắng cho bản thân , mai anh sẽ đưa em về 
Nó gật gật đầu , nó đang rất muốn về nhà , nó muốn bắt đầu nhớ lại từ gia đình nó , điều mà nó cảm thấy thân thương nhất 
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
- XOẢNG !!_Tiếng vỡ của thuỷ tinh nghe chói tai cùng với tiếng quát tháo của Zoe làm căn phòng như náo động hẳn lên 
Chén đĩa , ly tách bằng thuỷ tinh vương vãi đầy sàn nhà , xung quanh cô nhóc là đám tuỳ tùng đang run lên vì khiếp sợ , một khi tiểu thư nhà này nổi cơn thịnh nộ thì việc gì cô cũng có thể làm , siết chặt lòng bàn tay , môi Zoe mím chặt
- Tại sao.....tôi có gì không bằng con nhỏ đó , ngay cả khi nó không còn nhớ gì về anh thì anh vẫn bên cạnh nó là sao ??? _ Zoe điên loạn ném tấm ảnh ken vào tường 
- Trên đời này có Hoàng Thiên Lam thì tuyệt đối không được có Đặng Bảo Quyên , mày cứ đợi đấy , tao sẽ không để yên đâu _ mắt cô nhóc vằn lên sọc đỏ 
Điều này dự đoán cô đang chuẩn bị một kế hoạch đáng sợ 
Ngày tháng yên ả sẽ không còn tồn tại với Kiwi nữa , liệu một người mất trí như nó có đủ sức chống chọi không ???
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
End chap 15

Bình luận & Đánh giá (2)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị