Previous Page of 12Next Page

Xin loi, em chi la con di

spinner.gif

Chương 6 

Vết bầm trên eo

Tôi thật sự bị kích động khi bật hỏi câu này, giọng nói gằn cao. Hạ Âu đang thu dọn bàn, cô ấy lại mặc tấm váy trắng ấy, như một u hồn mê hoặc đang phiêu diêu trong phòng khách, mặt mang một nỗi điềm nhiên lạnh lùng. Nghe tôi bất chợt cao giọng hỏi, cô ấy sững lại, rồi đi vào bếp. Tôi đã đến cực điểm giận dữ, tôi nghĩ đến người phụ nữ đáng thương hại mà tôi và Hạ Âu đang cùng gọi là mẹ, bà ấy đã vắt kiệt tinh lực để làm một vòm trời sạch che chắn cho con gái, tôi thậm chí hiểu ra vì sao bà vô cùng thích thú con gái mình mặc những bộ đồ bình dân giản dị, vì bà không muốn đứa con gái bị lây bất kỳ một ảnh hưởng nào của bà. Giờ bà mãn nguyện rồi, thấy con trưởng thành rồi, sắp được gả rồi, mọi giấc mơ đẹp nhất đời bà sắp thành sự thật rồi, bà vui như chú Anh Vũ lông lấp lánh ánh sáng rồi, miệng luôn lẩm nhẩm về tương lai hạnh phúc của Hạ Âu. Bà luôn nhắc lại - Tốt quá, Hạ Âu và con hoàn mỹ quá. 

Nhưng bà càng vui mừng tôi càng thấy thương xót, Hạ Âu chỉ là nhân ngãi của tôi thôi, là tôi bỏ tiền ra bao gái mà thôi. Mới đầu khi tôi thấy ánh mắt mẹ cô thành thật ngưỡng mộ tôi, tôi rất áy náy, nhưng giờ đây tôi nhìn thấy Hạ Âu sa ngã không lý do, tất cả những khó chịu trút cả lên cô ta. 

- Cô phải nói tôi nghe! Cô nghĩ cô thanh cao làm sao ư? - Tôi đuổi theo cô ta vào tận bếp, kích động nói, nhìn cô ta đổ rác một cách nhã nhặn, dường như làm việc nhà theo kiểu chơi dương cầm đầy nghệ thuật, mặt cô phủ vẻ bình lặng trái ngược với hơi thở hổn hển của tôi. 

- Cô câm à? Cô trả lời cho tôi biết! 

- Thế anh thích em nói cái gì nào? - Cô chậm rãi ngước lên nhìn tôi - Anh đã đi thăm mẹ em rồi còn gì! 

Tôi nghĩ tôi sắp phát điên rồi, có vẻ như bà đĩ kia mới là mẹ tôi, giờ tôi đang đi bắt một người lạ phải quý mến bà ta vậy. Tôi nói Hạ Âu cô thật vô lương tâm! 

- Mẹ cô ấy, bà ấy định chờ cô tốt nghiệp rồi kết hôn với tôi, cô biết không! 

Đúng, gần đây mỗi lần tôi đến thăm, mẹ Hạ Âu đều vui sướng nhắc chuyện tốt nghiệp rồi kết hôn, đính hôn có thể bỏ qua. Bà là một phụ nữ mẫn cảm, bà luôn hỏi tôi, phải các con cũng định cưới rồi, đúng không, hay con không định cưới Hạ Âu nhà mẹ? Hay con sợ tai tiếng về thân thế của mẹ? Mỗi lần như thế tôi đều phải khẳng định quyết tâm cưới Hạ Âu. Nhưng lương tâm đã bị gọi thức của tôi, thỉnh thoảng dày vò tôi, làm sao để đối diện với một con đĩ đáng thương hại và một bà mẹ vĩ đại. 

Đôi tay Hạ Âu chựng lại một giây, khi nghe hai chữ kết hôn, nhưng dường như ngay lập tức, cô lại bắt đầu trở nên bận rộn, rửa bát, rồi cô đi lau bàn. Khi cô lách qua tôi, tôi nghe thấy một âm thanh tuy cố bình tĩnh song đã không thể che giấu nỗi tuyệt vọng: 

- Anh cũng không phải là không biết, mẹ em chết đến nơi rồi! 

Tôi bình tĩnh lại, quan sát cô, mặt trắng xanh thân thể gầy gò. Lúc này đôi mắt trống rỗng vô hồn của cô, tôi biết, nó có chứa một nỗi yêu mẹ sâu sắc hơn bất kỳ trái tim người con nào. Cảm giác cô muốn nói "Em, là con đĩ rất khác người". 

- Thế.. sao cô vẫn làm... nghề này? - Tôi lẩm bẩm - Cô đã có thể có cả tuổi thiếu nữ trong sạch như vẻ ngoài và đẹp như hoa cơ mà. 

Hạ Âu bất động, cô đột ngột đi về phía tôi, tôi nhìn thấy con ngươi cô, nước đang chảy nhè nhẹ trong đó. 

- Bân, em cảm ơn anh đã đến với mẹ em. Thật lòng, cảm động không thể nói ra, cho mẹ em như thêm một người con trai. Nên anh cũng không nên khổ sở vì địa vị "con rể hờ" như thế! 

Thì ra cô nàng thấu hết tâm trạng tôi rồi.

Previous Page of 12Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended